Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

Như chờ tình đến rồi hãy yêu.



Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên… Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.

Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.

Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?

Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…

Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.

Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.

Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.

Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.

Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.

Xuân qua hè tới. Đông sang thu về.

Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.

Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.

Như chờ tình đến rồi hãy yêu.

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014




(Anh) Làm người, thật bất hạnh nếu khiếm khuyết đi đôi bàn tay, bởi đó là một trong những bộ phận tuyệt với mà tạo hóa ban cho chúng ta. Ở mọi nơi, mọi chốn, bàn tay giúp ta với, cầm, nắm, là công cụ hỗ trợ giao tiếp đắc lực và cũng biết lặng thầm vươn tới những đỉnh cao, Người ta thường nói con người ta làm việc hết mình bằng đôi bàn tay đi liền với khối óc...nhưng sẽ chưa đủ nếu chúng ta quên đi trái tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực. Và xuyên suốt trong hành trình của mỗi con người, đôi bàn tay ấy, bằng điểm tựa của trái tim và khối óc, sẽ chạm tới ánh sáng của mọi điều kì diệu đang ẩn nấp sau cánh màn mang tên "cuộc sống" bằng cách gõ cửa và chinh phục tất cả.


Gõ cửa cuộc đời

Mỗi chúng ta có một bản năng thật kì diệu, ngay khi lọt lòng, tấm thân đỏ hỏn đã khóc thét lên như xé cả không gian trong hạnh phúc ngập tràn của mẹ cha, đôi bàn tay bé bỏng đã biết nắm chặt khư khư những tinh khí đầu tiên mà cuộc đời ban cho. Tiếng khóc dữ dội, vang vọng chính là dấu hiệu đầu tiên của một sinh linh mới chào đời, đứa bé khẳng định sự tồn tại chắc chắn của nó, hay phải chăng là cái nhăn mặt khó chịu đầu tiên khi xuất hiện trên trần thế, xác định bao khổ đau gian truân của một kiếp người ! Đôi tay nắm chặt phải chăng là sự quyết tâm mạnh mẽ, dứt khoát trong tư thế sẵn sàng chiến đấu của một con người !

Không cần phải miễn cưỡng, không cần phải cố gắng, giây phút mà mỗi chúng ta bước vào một thế giới mới chính là khoảnh khắc mà cánh cửa nhỏ bé cảu một cuộch đời dài và rộng cứ tự nhiên mở ra, đón chúng ta vào lòng. Nhưng cũng có thể là một thiên thần bảo hộ nào đó của mỗi con người nhẹ nhàng dìu dắt đôi tay ta vào một không gian mở - không gian ngập tràn ánh sáng của thiên đường nhưng cũng tăm tối như tận cùng của vực sâu.


Gõ cửa tri thức

Lớn lên, lớn lên một chút, khi những bộ óc non nớt chưa nhận thức được ta học để làm gì thì đã được tiếp xúc với bút, thước, sách vở, với con số, cái chữ. Sự tiếp nhận tri thức, có thể đến một cách tự nhiên qua trải nghiệm thực tế thú vị, cũng có thể đặt mỗi con người vào một khuôn khổ có qui củ của trường lớp để đào tạo bài bản.

Sự thật là... một khi chúng ta đủ trưởng thành, khôn lớn thì cũng là lúc ý thức tự giác dội lên mãnh liệt. Khi viễn cảnh tương lai được xây dựng ngày càng rõ nét, thì sự tò mò, bản năng khám phá và hoài bão mãnh liệt sẽ kích thích con người chủ động vươn tới tầm cao của tri thức. Gõ cửa tri thức cũng giống như tay ta biết cầm chặt lấy chiếc đèn pin để luôn soi sáng vào màn đêm u tối - nơi những mảng tối trong trí óc ta chưa được thức tỉnh.

Mà tri thức chẳng khác gì vũ trụ bao la nhưng tinh khiết, con người cần "gom nhặt", "nắm bắt" để tích lũy hành trang sống cho riêng mình.


Gõ cửa cơ hội

Như hàng triệu triệu người đang trên thế giới, mỗi chúng ta đang lăn tròn trên Trái Đất không ngừng quay, lăn tròn trên nhịp đời hối hả.

Qui luật sống khắt khe và phức tạp của xã hội chỉ cho phép chúng ta bấm nút bắt đầu, nhưng ta sẽ không tìm thấy cái phanh nào cho mình cả!. Không có thời gian để lãng phí, ông trời cũng không dành một đặc ân nào cho riêng ai, vậy nên tại sao chúng ta phải chờ đợi thành công hiện ra trước mắt, phải ngước mắt nhìn lên vinh quang của người khác thì mới thôi thúc bản thân!

Hãy nhớ câu nói này của Voltare: " Khi ta không hành động thì các thiên thần sẽ bỏ ta đi" . Đừng! Hãy tỉnh táo lai đị! Hãy níu lấy bàn tay của thiên thần, cơ may chưa hẳn sẽ lướt qua đời ta lần thứ hai. Đừng để sau này phải ngồi dằn vặt " Tại sao lại chẫm trễ! Tại sao lại không theo đuổi để nắm bắt cơ hội!" Chưa kể, sau này khi ta định hướng được tương lai và dấn thân và sự nghiệp đầy những mối lo toan thì đôi bàn tay - nếu không phải chai sần vì mỏi mệt lượm ve chai, thì cũng cầm bút kí kết, quyết định những mối làm ăn quan trọng, sẽ còn tiếp xúc với nhiều người để rồi cái bắt tay hợp tác có khi lại là hợp tác, cam kết lâu dài.


Gõ cửa trái tim

Được dìu dắt bởi đôi tay ân cần của cha, được nương tựa vào tấm lòng ấm áp của mẹ, chúng ta từ bé đã được đón nhận tình yêu thương cao cả...để rồi lớn lên... con người cũng cần phải biết cho đi. Nhận ra sự nồng cháy của tình yêu và ý thức được tình yêu là kết-tinh-của-sự-sống, cũng là lúc chúng ta khao khát đi tìm những tâm hồn đồng điệu. Đương nhiên tình yêu không thể lấy bàn cân bập bênh ra so sánh, chỉ cần một cái chạm nhẹ lên đôi bàn tay thôi cũng đủ làm ta cảm nhận được sự mơn trớn của hạnh phúc mà xôn xao khó hiểu.

Thật không ai định nghĩa được tình yêu, đong đếm được tình yêu hay phủ nhận tình yêu đang lớn lên mỗi ngày. Điều đó là dại dột! Sao không sống như ngày cuối cùng của cuộc đời, sao không dành những cái ôm ấm áp, cái nắm tay thắt chặt, sao không chủ động gõ cửa trái tim của ai đó!... khi trái tim thổn thức đang thúc dục ta biết yêu lấy những gì mình đang có và muốn có!
Bàn tay - Kì diệu như thế đó! Hãy giữ gìn và biết trân trọng, cảm ơn nó, bạn của tôi ơi! Cuộc đời sẽ có những ngã rẽ, nhưng đừng ngần ngại thẳng tiến trên con đường mình đã chọn để tự tin chinh phục những cánh cửa bí ẩn tiếp theo !