Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015

Thả Thanh Xuân Bay Như Những Cánh Diều

Ồ, cuộc đời tươi đẹp lắm, cớ sao bạn cứ phí hoài?
 Thanh xuân đang cháy rực, tại sao phải dập tắt nó đi?


Có lẽ chúng ta còn quá trẻ để định nghĩa hết giá trị của hai chữ “thanh xuân”, hoặc bởi vì chúng ta còn quá trẻ để biết nuối tiếc quãng thời gian dây dưa không dứt giữa vô số nẻo đường.

Hôm nay tôi vô tình nghe được một câu nói: “Hãy để thanh xuân của chúng ta như con diều đứt dây, để tự do bay trong thế giới xinh đẹp này”. Chỉ một câu nói đó thôi có lẽ cũng khiến bất cứ ai nghe thấy đều mỉm cười.

Phải rồi, thanh xuân ngắn ngủi, cớ gì buộc chặt nó không tha? Cớ gì mà ngày ngày luôn dùng đủ thứ uất ức và phẫn nộ với thế giới, dùng đủ thứ áp lực và buồn đau, dùng cả những tham vọng tiêu cực, những bi quan thế sự, những uất ức dồn nén, để rồi dần dần giết chết nó mỗi ngày?

Này nhé, bạn có trẻ lại được không? Hay nói cách khác, bạn có thể sống được mấy lần tuổi trẻ.

Có lẽ chúng ta còn quá trẻ để định nghĩa hết giá trị của hai chữ “thanh xuân”, hoặc bởi vì chúng ta còn quá trẻ để biết nuối tiếc quãng thời gian dây dưa không dứt giữa vô số nẻo đường, chúng ta thả trôi mình quá nhiều, để thời gian trôi đi quá nhiều còn mình thì yên lặng đứng một chỗ. Chúng ta sợ hãi những điều chúng ta còn mơ hồ không biết, chúng ta không thể dũng cảm thử bắt đầu.

Nhưng chỉ cần vài năm nữa thôi, khi mà dù muốn hay không cuộc đời bạn sẽ phải quay vòng theo một trình tự mà ai ai cũng đều phải trải qua như thế. Bạn sẽ có một công việc có thể ổn định, có thể không, nhưng sẽ chôn vùi bản thân vào những đua tranh, toan tính, vào cuộc sống cơm, áo, gạo, tiền. Rồi bạn sẽ có một gia đình nhỏ, một hoặc hai đứa con, rồi bạn sẽ thấy mình già đi từng ngày, rồi bạn sẽ phải gánh đủ thứ trách nhiệm phải gánh, rồi bạn sẽ phải chăm lo cho con cái, sẽ phải nuôi dạy chúng, sẽ phải buồn lòng và phiền muộn vì chúng cả ngày, sẽ phải làm những việc chẳng bao giờ muốn, sẽ phải buồn bực vì những chuyện cỏn con đời thường của những người đã có tuổi. Rồi bạn sẽ thấy thời gian như một cái chớp mắt, chưa kịp nhận ra thì mọi thứ đã kịp thành quá khứ hết cả rồi.

Đến khi đó bạn mới nuối tiếc, nhưng có còn kịp nữa đâu. Tuổi trẻ mà, chỉ khi bạn nhận ra mình đã hết trẻ, bạn mới thấm thía được những nếp nhăn hằn sâu trong trái tim. Bạn mới cảm thấy cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa vì khi còn trẻ chẳng kịp làm bất cứ điều gì.

Bởi vì dành quá nhiều thời gian để chùng chình, do dự. Bởi vì dành quá nhiều thời gian để lãng phí tuổi trẻ, cái mà chẳng bao giờ trở lại được.

Đến khi đó bạn mới thấy sợ hãi thời gian.

Vậy thì hãy nhân lúc còn trẻ mà cắt đứt dây diều, thả thanh xuân bay đi trong gió trời tự do. Hãy nhân lúc còn trẻ mà để bản thân có thể làm mọi điều mình thích, trải nghiệm những thứ mình muốn thử, yêu một người bằng cả trái tim, làm những điều mà sau này nhìn lại có thể mỉm cười tự hào, vác balo lên đi như thể sau này chẳng bao giờ có thể đi đâu xa nổi bằng nhiệt huyết đang trào lên mãnh liệt, hãy sống như thể chỉ được sống một lần. Nếu được, hãy để linh hồn được tự do…

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

Tối mùa đông, tôi nhớ người yêu cũ.

Tôi vẫn muốn chỉ một lần sau cuối
Tìm được người để thương nhớ, tin yêu
Dẫu tất cả trong tôi không còn nhiều
Vẫn cứ mong vì người mà đánh cược...

Trời đã lạnh đến nỗi, xòe tay ra để nắm một bàn tay cũng trở nên ngại ngần…

Đó là những đêm mùa đông gió thốc và mưa loang, tôi ngồi bó gối và ngẩn ngơ nhớ người yêu cũ với đủ đầy những hờn ghen và oán hận. Chợt thấy mình cũng nhỏ mọn, cũng yếu mềm như những người đi trước. Điều mà tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ khác đi.

Khóc cười vì tình yêu thực ra cũng là những giản dị rất đời thường. Nhưng nỗi đau rất thật và nỗi buồn cũng rất thật, lại dễ khiến người ta đôi khi căm ghét những lý lẽ hẳn nhiên vốn đã rất đời…

Tại sao sau một mối quan hệ đã kết thúc, lại cứ phải quan tâm và lăn tăn nhiều điều đến thế? Giá người ta biết lúc chia tay buồn thương nhiều lắm, giá gộp được những nhớ nhung và thương yêu lúc này để bù đắp cho những lúc trống hoác xưa kia, thì người có chọn buông tay tôi mà lạnh lùng đi tiếp? Giá mà người ta biết…

Trời đã lạnh đến nỗi, xòe tay ra để nắm một bàn tay cũng trở nên ngại ngần…

Chúng tôi hiểu, tình yêu đã rời bỏ cả hai. Tìm lại được nhau e rằng là một điều bất khả. Nhưng những điều còn lại, những vấn vương và mỏi mệt cứ kéo về cùng nhau dai dẳng. Chẳng phải chia cách rồi, chúng tôi chẳng phải buồn vì nhau nữa hay sao?

Cứ như những người lầm lũi giữa đêm đông với làn áo mỏng tang. Gió ùa rát mặt, rét mướt, lạnh căm và buốt giá. Muốn chôn hết muộn phiền đi cho lòng khuây khỏa, mà vẫn chưa nỡ, vẫn không muốn đành lòng…

Phải chăng, đến lúc có người mới thì người cũ ắt tự quên? Cứ để nỗi buồn tự đến rồi tự đi, bỏ mặc những nỗi nhớ đi hoang ngày một cuồng điên, rồ dại. Thôi ép chính mình, thôi day dứt một chuyện tình vì ai mà xé nửa. Nhắm mắt, và đợi đến một ngày tự giật mình thảng thốt “đã quên hết rồi hay sao?”.

Cố hết yêu một người, thực ra chỉ là cách làm mình đau thêm. Những thứ dễ đến, dễ đi nhưng khó quên như tình yêu cũng chỉ là một điều kì diệu mơ hồ như ảnh ảo. Sáng thức dậy thấy lòng nguội lạnh. Và thế là, đã hết yêu.

Rồi sẽ đến lúc chúng ta nhớ về ngày xưa như một quãng đời có sóng gió, có yên bình được đứng cạnh nhau.

Nhớ về ngày hôm nay – những ngày đang gặm nhấm nỗi buồn, ôm niềm tuyệt vọng – như một chặng đường mà ai lớn lên cũng cần va phải: là để mất đi người mình yêu và để vuột mất những điều ngỡ đã giữ chặt tận tim. Để biết mình thì ra cũng thừa mạnh mẽ và khổ đau chỉ là hạt cát. Nỗi buồn lớn thế tôi đã tự mình dũng cảm đi qua…

Cái gì đến rồi cũng sẽ đến thôi. Trời lạnh rồi, nhớ đủ rồi, thì nhớ quàng khăn và ôm mình cho thật ấm. Để những tối mùa đông chỉ co ro về người trong quá vãng, chứ không phải tự mình mang giá buốt mà lạnh thêm.

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

Chuyện đàn bà



Xét theo lý tính, một người đàn bà đẹp hay xấu chẳng có ý nghĩa gì. Song thực tế, mỗi khi trông thấy một người đàn bà cụ thể, sống động, xinh đẹp, thì người đàn ông nào, kể cả người lý tính nhất cũng cảm thấy rung động. Trong từ điển thành ngữ, đàn bà được ví là hoa, là trăng. Giả Bảo Ngọc đã thốt lên:“Đàn bà làm bằng nước lã”(l). Có lẽ chúng ta phê phán nhận xét ấy là của những kẻ phong tình. Song, Thẩm Tòng Văn cho rằng, đàn bà là con đẻ của sự hợp tác giữa thiên thần và ma quỷ. Thậm chí, khi nhắc đến truyện “Cái gai” của giới Phật, ngài Hồ Thích khuyên mỗi khi gặp đàn bà liền nghĩ ngay đến hình ảnh già nua của họ, nghĩ ngay đến cái đầu lâu sau khi họ chết. Điều đó chứng tỏ đàn bà xinh đẹp vẫn có sự cám dỗ, mê hoặc rất mạnh đối với họ, đành phải trốn chạy, chứ chẳng làm sao được. Kẻ thật sự không có chút nào chú trọng đến hình thức xấu đẹp của đàn bà là những ông mãnh loại nghèo túng ở vùng quê heo hút lấy vợ về để có cái mà đặt lên giường là được rồi.


Đối với đàn bà xinh đẹp, họ sẵn có ý thức không thuộc về mình, chẳng khác nào nhân viên trong cơ quan hàng ngày chỉ trông mong cái ghế trưởng phòng trưởng ban, chứ chẳng bao giờ dám có ý nghĩ làm chủ tịch nước, dù có đến Trung Nam Hải cũng chẳng thèm muốn đến nỗi quên ăn mất ngủ. Những ông mãnh đói khát này lại còn bảo “tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh”, xấu đẹp cũng thế cả. Sau khi cưới cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, họ chẳng thắp đèn buồng ngủ bao giờ. Xem thế đủ biết đàn ông anh nào cũng thích gái đẹp, có điều nghèo hèn quá chẳng dám theo đuổi mà thôi. Nghèo không chọn vợ mà !

Có thể nói, xã hội phát triển cho đến bây giờ, khẩu hiệu giải phóng phụ nữ hò hét đã mấy thế kỷ, nhưng thế giới vẫn là do đàn ông cầm chịch. Bất cứ người đàn ông nào, dù nói ra hay không nói ra, vẫn tỏ thái độ đối với người đàn bà mới quen trước hết bằng cảm giác bên ngoài. Trong tình yêu, vừa gặp đã xiêu lòng, được ca ngợi hết lời. Vừa gặp đã xiêu lòng đương nhiên là bởi hình thức bên ngoài. Người đàn ông nào cũng muốn lấy vợ đẹp. dĩ nhiên tiêu chuẩn xinh đẹp mỗi người một khác. Anh nào cũng chọn đẹp, rút cuộc chẳng còn thừa ai, giống như những trái đào chọn đến cùng, mua đến sạch, nồi nào úp vung nấy. Còn đàn bà thì cũng quen lấy cái đẹp của mình làm vui vẻ đàn ông. Trang điểm vì người tri kỷ, nghe thì có vẻ cao thượng, thật ra thì cay đắng. Một người đàn bà ân cần không làm cho đàn ông chú ý, không được đàn ông vây quanh. Người đàn bà ấy hoặc là tự sát, hoặc là không bao giờ ra khỏi nhà, hoặc là để chống lại số phận, chịu khó rèn luyện một tay nghề mà sống. Người con gái nào chẳng muốn có nhiều chàng trai trên đường phố ngoái cổ lại nhìn mình, dù có bắt gặp ánh mắt thèm thuồng rất khó chịu phải chửi một câu “Mất dạy!”, thì trong tiếng chửi đó cũng có ít nhiều chứa đựng sự đắc ý.

Các cửa hiệu ngày nay gần như mở ra vì phái đẹp, bày bán đủ thứ quần áo, mỹ phẩm, các trang bìa tạp chí có tới tám mươi phần trăm đăng ảnh con gái, làm như thế giới này là của đàn bà. Thật ra đó chính là sự phản ảnh của thế giới đàn ông. Trong suy nghĩ của giới mày râu, đàn bà sinh ra là để hiến dâng sắc đẹp. Quan điểm này đàn bà thường không nói ra, song họ vẫn làm thế. Quan điểm này phát triển tới đỉnh cao, thì việc hưởng thụ sắc đẹp của đàn ông đối với đàn bà bị dị hóa, cụ thể tới từng cặp vợ chồng, là đàn ông tận tụy phục vụ đàn bà. Thế là những tên đàn ông đần độn lầm tưởng là nay đã âm thịnh dương suy. Những năm ba mươi, một quân nhân rất có tiếng tăm tên là Phùng Ngọc Tường khi cưới vợ, anh hỏi người yêu: “Vì sao em lấy anh”. Cô vợ trả lời: “Thượng Đế cử em xuống quản lý anh”. Nhiều người khen câu nói đó. Song ngẫm kỹ, đằng sau câu nói ấy lại ẩn chứa một điều gì. Nói thẳng ra, nói rõ hơn ý nghĩa là đàn bà sinh ra là để chinh phục đàn ông, mà chinh phục bằng sắc đẹp. Đẹp là mức hạn định đối với tác dụng của đàn bà mà cánh đàn ông đã tình nguyện chịu chinh phục. Hiểu được ý tứ này sẽ là người đàn ông vĩ đại. Nếu là con nhà võ thì phải diễn tích “Anh hùng chết vì gái”. Nếu là con nhà văn thì sẽ có câu thơ: “Chết dưới giá hoa làm ma cũng sướng”. Không hiểu được ý tứ này sẽ có lưu manh, sẽ có tội cưỡng dâm bị ăn đạn.


Hiểu rõ thế giới này vẫn là cánh đàn ông. Đàn bà cũng biết rõ tác dụng sắc đẹp của mình. Vừa không để sắc đẹp dắt mũi nhân cách của mình. lại vừa làm cho sắc đẹp phục vụ mình dài lâu, đàn bà phải sống như thế nào? Thượng đế sinh ra vạn vật vốn đã ngang bằng sổ thẳng rồi. Ngày xưa, có người nước Kỷ lo trời sập (2). Trời không bao giờ sập đâu, dù trái đất nổ tung vẫn có tinh cầu cho người sống. Ngày xưa ta đun củi, bao nhiêu cây rừng bị chặt về đun; chặt hết cây, đánh hết gốc, cứ lo một ngày nào đó không biết lấy gì mà đun. Sau đó lại tìm ra than đá; than đá gần hết lại có điện. Có lẽ sau này hết điện sẽ có nguyên liệu khác thay thế. Đàn ông, đàn bà là hai nửa của nhân loại; chưa bao giờ nửa đàn ông nhiều hơn, nửa đàn bà ít hơn. Hai nửa chung mà khác, vì khác mà hút nhau, không rời nhau; hút nhau bằng từ trường tình dục, tình dục là một ham muốn, quan trọng như loài người cần phải ăn uống.

Kích thích tình dục qua vẻ đẹp bên ngoài là động lực sáng tạo ra thế giới. Đó cũng là bí quyết tại sao thượng đế sáng tạo ra con người phải có đàn ông đàn bà. Sau khi có nền văn minh của loài người, có hai quan điểm về sự rung động của ham muốn tình dục: Một là tình yêu được coi là đề tài muôn thuở của mọi nghệ thuật, ca tụng hết lời. Một là chuyện trai gái trăng hoa bị chê cười và bị công kích một các nghiêm khắc. Song ai có thể phân biệt rõ đâu là tình yêu, đâu là trăng hoa? Chúng đều là hoạt động tinh thần, từ tinh thần chuyển hóa thành hành động của thân thể, đều chung một chữ "tình". Có thể nói, tình yêu là chắt lọc của chuyện trai gái. Có thể nói, tình dục bất cập là tình yêu? Tình dục bừa phứa là chuyện trăng hoa? Nói gì thì nói, chúng vốn không khác biệt.


Đàn bà đại thể chia ra mấy loại, ví dụ như loại vợ thảo, mẹ hiền, loại đỏng đảnh, phóng đãng, vân vân. Ở 1 góc độ khác lại chia thành hai loại lớn: loại “đại gia khuê tú” (con gái nhà giàu có quyền thế) và "tiểu gia bích ngọc" (con gái đẹp nhà thường dân). Các loại đàn bà này thực ra đều do cánh đàn ông đánh giá. Nhiều chàng trai thích con gái đỏng đảnh, phóng đãng; các chàng đã vẫy gọi thì các cô nàng đến, cùng nói cười, cấu véo nhau. Song bọn con trai thường không muốn lấy những cô gái này làm vợ. Họ đòi hỏi vợ phải mãi mãi thủy chung với mình, ngoài chồng ra phải coi tất cả đàn ông là gỗ đá. Đàn bà rút cuộc ai cũng lấy chồng. Nếu chàng trai nào cũng hạn chế nghiêm ngặt vợ mình thì lấy đâu ra những cô gái này để bọn họ được “phong lưu”. Đây là chỗ mâu thuẫn nhất của đàn ông. Bởi vậy, ở khía cạnh nào đó, đàn ông là động vật tự tư nhất, xấu xa nhất.

Người đàn bà sở dĩ trở thành đàn bà thật sự trước tiên phải hiểu bản tính của đàn ông: Đàn ông là đứng núi này trông núi nọ, là ưa của lạ, là ăn bát nhìn nồi. Đàn ông không suy nghĩ lung tung bậy bạ không phải là đàn ông. Đàn ông cao thượng hay thấp hèn về tình dục chính là ở chỗ sức kìm chế mạnh hay yếu; hoàn cảnh cho phép hay hạn chế, do dự hay quyết đoán dưới sức ép của văn hóa. Khổng Tử nói: Chỉ có đàn bà và trẻ nhỏ là khó nuôi, gần thì sinh nhờn, xa thì trách oán (3). Đàn ông còn hơn thế, thường có những anh chàng tỏ ra ngông ngạnh, cho rằng mình chiếm được nhiều con gái hơn người khác là điều vinh diệu; thậm chí niềm vui cuối cùng của họ chỉ là con số, chứ chẳng nhớ được họ tên và hình ảnh của bất cứ cô gái nào cả. Cũng có loại đàn ông vợ xinh đẹp mà ra ngoài vẫn tán tỉnh hết cô này đến cô khác, vẫn thấy cô nào cũng xinh hơn vợ mình. Nếu anh ta lại lấy một cô đẹp nhất, thì chẳng bao lâu lại cảm thấy cô khác hay hơn. Tình yêu rất xa vời, nhìn chẳng thấy, với chẳng được. Nếu đàn bà là con chạch luồn lách giữa các ngón tay, thì đàn ông sẽ có lòng dũng cảm như con ruồi: Bởi vậy, người đàn bà thông minh muốn mình mãi mãi được đàn ông quý trọng, đã làm vợ muốn mãi mãi được chồng yêu, thì điều chị ta theo đuổi phải là: không để đàn ông chiếm hữu, cũng không chiếm hữu đàn ông. Chuyển đổi mối quan hệ này là một thứ bình đẳng, một thứ độc lập tự thân. Sống tự thân, sống có cá tính, sống có nhiệt huyết thì cuộc sống lúc nào cũng tươi mới, rất phù hợp với bản tính hèn kém, dễ mệt mỏi của đàn ông, làm cho họ lúc nào cũng có cảm giác mới mẻ, có sức hấp dẫn. Chuyện này tuy giống như lấy lòng đàn ông để đạt mục đích song khác hẳn về chất. Đáng tiếc, trong thế giới đàn ông này, nhiều đàn bà không biết làm đàn bà như thế nào. Xinh đẹp cố nhiên là cái vốn, nhưng có thể giữ đẹp về hình thức đến già được đâu. Lấy sắc đẹp thỏa mãn đàn ông, đàn ông rồi cũng chán ghét cái họa của sắc đẹp. Mà ở đời, sắc đẹp mang nhiều dáng vẻ khác nhau chỉ lấy một trong số đó liệu có kiểm soát hoặc tóm gáy được hết cái tính “được cô em, thèm cô chị” của cánh đàn ông không? Lấy đỏng đảnh phóng đãng mua vui là tự coi thường mình, đàn ông cũng chẳng ai tôn trọng. Thích nghe lời đường mật quá thì dễ mắc lừa đàn ông. Lương thiện quá, tốt với đàn ông quá, thì anh ta lầm tưởng sẽ lấn át được đằng chân lân đằng đầu.

Đàn bà có tính cách độc lập, say sưa với cuộc sống, say sưa với chính mình, sống vì mình, sống tốt đẹp sẽ mãi mãi hấp dẫn đàn ông. Đó là bình đẳng. Bình đẳng với đàn ông là sống theo phong cách thật sự đàn bà: Sống trên đời bình đẳng với đàn ông, làm một người vợ bình đẳng với chồng. Bạn có thể đẹp, có thể không xinh, song bạn phải toát lên cái nét tự nhiên của mình. Nết là cách dùng chữ ngày xưa. Nết không miêu tả bằng lời được gần giống như khí chất và phong độ vẫn nói hiện nay. Vẻ đẹp của đàn bà chỉ một thời, cái nết của đàn bà mới bền vững trọn đời. Lý Ngư nói: "Đàn bà có nết, đẹp ba phần sẽ tăng lên bảy. Đàn bà không có nết, đẹp bảy phần giảm xuống còn ba". Nết như lửa có ngọn, như đèn có ánh sáng, như vàng bạc có khí báu. Đương nhiên, cái nết khi sinh ra đã có, song đa số là do rèn luyện sau này mà nên.


Ngày xưa, đàn bà có nết là những kỹ nữ có tiếng tăm lừng lẫy. Thời ấy, kỹ nữ là vật phụ thuộc sống nhờ đàn ông, song đã trở thành kỹ nghệ cao cấp thông thạo cầm, kỳ, thi, họa, lại cũng là những người tự do nhất, sống bình đẳng với đàn ông, cho nên có nết nhất. Ngày nay, đương nhiên không cần phải hy sinh bản thân, không cần phải sống giữa bùn nhơ mà chẳng hôi tanh mùi bùn như bông sen, không cần phải qua vực thẳm máu và nước mắt. Đàn bà có khí chất, có phong độ mỗi ngày một đông. Đó là sự tiến bộ xã hội. Đàn bà sống như vậy với thật sự là đàn bà .


(1) Nhân vật Giả Bảo Ngọc trong “Hồng lâu mộng” của Tào Tuyết Cần (Trung Quốc) có quan niệm: đàn ông từ bùn mà thành, đàn bà từ nước mà thành.

(2) Thành ngữ “kỷ nhân ửu thiên”, nghĩa bóng là lo những chuyện không đâu, nhanh nhẩu đoảng. Tương tự như: “Gái góa lo chuyện cung đình” hoặc “cầm đèn chạy trước ô tô”

(3) Khổng Tử nói: “Tiểu nhân và đàn bà gần thì sinh nhờn, xa thì sinh oán”.

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

30 ĐẠO LÝ VỀ CUỘC ĐỜI MÀ BẠN NÊN HIỂU TRƯỚC TUỔI 30



1. Anh hùng không hỏi xuất thân. Bất kể bạn xuất thân trong gia đình thế nào, đều không thể oán trời trách người, mà nên nhìn về tương lai. Ngẫm nghĩ xem bạn muốn làm gì, sau đó nhìn về hiện tại, xem bạn có thể làm gì, sau đó từng bước thực hiện ước mơ của mình.

2. Nghiêm túc đối đãi với mơ ước của bạn. Hãy thử mở rộng ước mơ.

3. Biện pháp chi tiêu tốt nhất chính là đi du lịch cùng bạn bè và người thân của mình. Hãy tin rằng không có gì vui vẻ hơn việc đó.

4. Sống ở hiện tại. Đừng nên chán nản và thất vọng về lỗi lầm trong quá khứ, cũng đừng nên chìm đắm trong thành công ở quá khứ, nắm chắc hiện tại mới là điều quan trọng nhất.

5. Lương thiện quan trọng hơn tất cả. Bất kể bạn xinh đẹp ra sao, học vấn cao cỡ nào, nhiệt tình, hài hước với người ta đến đâu, thì nếu không lương thiện, tất cả đều không đáng nói đến.

6. Đừng sợ không hoàn mỹ mà không đi thử. Đừng làm “người khổng lồ về tư tưởng, người lùn về hành động”.

7. Chúng ta là loài có năng lực thích ứng mạnh. Con người là loài có tính dẻo, có thể chịu đựng được nhiều trắc trở. Chúng ta lớn mạnh hơn chúng ta tưởng tượng nhiều.

8. Nên duy trì sự gọn gàng, ngăn nắp ở mọi thời điểm. Tủ quần áo, văn kiện, bạn bè, phần mềm, hòm thư điện tử… cuộc sống ngăn nắp, trật tự, sạch sẽ mới có thể khiến bạn làm việc hiệu quả hơn.

9. Có những người bạn không liên lạc nữa cũng không sao. Nếu không có họ bạn càng vui vẻ hơn, vậy thì chứng tỏ bạn đã đưa ra quyết định đúng đắn. Đừng nên lãng phí thời gian vì người không quan trọng.

10. Chủ động đi hẹn hò. 30 tuổi đến nhanh hơn bạn tưởng tượng nhiều. Lựa chọn một người đồng hành trong cuộc đời phù hợp, chứ không phải là vì một số nguyên nhân nông cạn mà qua lại với người ta.

11. Khi đưa ra quyết định đừng quá để tâm đến ý kiến của người khác, bao gồm cả ý kiến của cha mẹ bạn. Tiếng nói xuất phát từ đáy lòng bạn luôn là quyết định sáng suốt nhất. Đặc biệt là những vấn đề lớn như hôn nhân, sự nghiệp. Tin tưởng vào bản thân là điều vui vẻ nhất, đừng sợ hãi, cũng đừng bị gò bó bởi khuôn sáo.

12. Phải có lòng tin vào khả năng thiên phú của bản thân. Như vậy thì người khác mới có lòng tin với bạn. Phẩm chất quan trọng nhất để dẫn đến thành công không phải là tài năng thiên phú, không phải là học vấn, mà là sự tự tin.

13. Đừng cho rằng thông qua những điều kiện bên ngoài bạn có thể đạt được hạnh phúc. Tất thảy mọi vui vẻ, bình yên đều đến từ con tim mình.

14. Tiết kiệm tiền rất quan trọng. Nên đầu tư tiền bạc vào những vật phẩm có chất lượng cao, chứ không phải là phung phí vào những vật trang sức xa hoa. Ví tiền, đồng hồ đeo tay, và dây lưng,… nên dùng loại tốt. Bạn có thể dùng nhiều tiền để mua những bộ quần áo chất lượng tốt. Về hàng hóa rẻ tiền? Không cần thiết.

15. Đánh giá của bạn về người khác chính là cảm nhận của bạn về bản thân mình. Trên thực tế, cách nhìn của bạn đối với cả thế giới này cũng sẽ phản ánh cảm nhận của bạn đối với cuộc đời bạn.

16. Hãy chăm đọc sách, đặc biệt là những loại sách văn học. Thông qua việc đọc, chúng ta có thể học được rất nhiều thứ từ người khác, có thể không phải đi rất nhiều đường vòng.

17. Phải học được sự khẳng khái, rộng lượng. Cho đi là chuyện vĩ đại nhất mà chúng ta có thể làm cho bản thân và người khác.

18. Hãy sống ở nơi bạn thích. Nơi đi qua càng nhiều, thì càng có trí tuệ, càng có thể hiểu và thu hút người khác. Bạn càng sống càng trẻ ra.

19. Học cách khoan dung với người khác. Khoan dung có thể mang đến cho bạn sự an ổn và bình yên trong lòng.

20. Hãy nuôi dưỡng một tình bạn đẹp. Bạn tốt là quà tặng xa xỉ nhất trong cuộc đời bạn. Hãy lựa chọn người bạn cùng chí hướng, đồng thời tin tưởng lẫn nhau.

21. Hãy chăm sóc sức khỏe bản thân thật tốt, từ bỏ những thói quen xấu, nuôi dưỡng những thói quen lành mạnh.

22. Không cần thiết phải ghét bỏ ông chủ khiến bản thân phải chịu oan ức một thời gian dài.

23. Hãy phát huy tài năng thiên phú của mình. Bạn có phải muốn học thêm một môn ngoại ngữ hoặc một nhạc cụ? Vậy thì hãy bắt đầu học đi. Tài năng thiên phú của bạn sẽ khiến cuộc sống của bạn phong phú hơn.

24. Thời gian sẽ xoa dịu mọi vết thương, ngoài ra, không còn cách nào khác. Nhưng bạn phải có lòng kiên nhẫn.

25. Hãy học cách chung sống hòa hợp với bản thân mình.

26. Bạn không thể làm tất cả mọi người đều hài lòng về mình, cho nên chỉ cần bạn hài lòng về mình là được. Có lúc có thể ích kỷ một chút, không cần phải quá để tâm đến ánh mắt của người khác. Quá để tâm đến sự chỉ trích của người khác, chỉ khiến bản thân mệt mỏi hơn mà thôi.

27. Biết thế mạnh của mình, phát huy thế mạnh ấy. Phải học cách làm những việc bản thân cảm thấy nên, không nên cả nể.

28. Đừng sợ bị người khác hù dọa. Họ không phải là thần, chỉ là con người bình thường mà thôi.

29. Thất bại không phải là điểm cuối cùng. Thất tình, thất nghiệp… những khó khăn và trắc trở này chỉ là tạm thời, con đường cuộc đời vẫn dài, phải tin rằng, ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.

30. Không muốn tiến hành tuần tự, mà có cách nghĩ và đường đi của mình cũng là điều tốt. Có nhiều khi, chúng ta bị khuôn thước gò bó càng ít, thì càng dễ dàng đạt được thành công không ngờ đến, thu được nhiều kinh nghiệm hơn.

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

Người Thứ Ba !


Tình yêu không có tội, không phân biệt tuổi tác và thời gian, 
chỉ là tình trái ngang cho ta gặp nhau quá muộn. 
Là do em kém may mắn nên phải làm người đến sau.


Thực ra, ai sinh ra cũng có quyền được yêu, nhưng trái tim lại không biết nên yêu ai thì đúng? Nó vẫn chỉ mãi đi theo lý lẽ của nó, bỏ mặc lý trí, bỏ mặc hết những đúng sai. Một khi trái tim đã nhầm đường, yêu thương sai hướng, nó vẫn lỳ lợm bỏ ngoài tai hết những lời cảnh báo về tổn thương, về những quẩn quanh, những giằng xé.
Khi nó đi nhầm vào mê cung, lạc vào một ma trận tình yêu đã chật chỗ, nó mới bàng hoàng, lý trí mới hoảng hốt sực tỉnh. Mình là kẻ đến sau!
Con đường nào và hạnh phúc nào dành cho những kẻ thứ ba?
Dẫu lờ mờ nhận ra mình đang mắc kẹt giữa đớn đau, lý trí lạnh ngắt nói không nhưng con tim vẫn run lên vì nhớ! Ngổn ngang giữa đứng lại và ra đi, lối thoát nào cũng không có cái kết vẹn tròn cho một niềm tin đã đổ vỡ. Một tình yêu nhầm chỗ, một khao khát lạc đường. Ai phân trần cho những người thứ ba đáng thương? Ai bỏ tù cho những trái tim trót chen ngang chân vào vũng lầy hạnh phúc?
Tình yêu không hề có đúng hoặc sai, chỉ có yêu sai người hoặc yêu không đúng lúc! Ai cũng rõ điều đó, nhưng ai cũng vô tình hoặc cố ý để mình sai.
Chẳng có lời biện minh nào công bằng cho những người thứ ba, bởi tình yêu chỉ hai người đã là quá đủ. Ít hơn hai trái tim, cuộc tình đơn phương vẫn đẹp. Nhưng số ba, là quá thừa thãi cho một mối tình.
Nên những người đến sau, hoặc chọn yêu một mình, ru tình trong câm nín; hoặc nhắm mắt rút lui, dẫu trái tim đã bị cứa đôi bật khóc! Yêu nhưng không thể giữ, nhớ nhưng không thể kêu, đau nhưng không thể khóc, cùng quẫn đến ngạt lòng.
Kiếp thứ ba, xa xót! Người thứ ba, đầy rẫy những xót xa!
Những bàn chân rón rén kiếm tìm niềm vui trong tình yêu đã không còn chỗ để chen chân, không thể ngang nhiên hét lên rằng mình đang hạnh phúc… Và họ cũng đâu được quyền hạnh phúc, khi mang danh là kẻ cướp tình yêu!
Họ đến sau, nên chỉ được phép nhận lấy nỗi đau. Hạnh phúc trên đời không dư thừa cho những kẻ chậm chân, và yêu trong mù quáng. Tình yêu không có tội, nhưng họ đáng bị buộc tội. Lỗi của họ, là lỗi đến sau!
Nếu muốn được an ủi, hãy đổ lỗi cho thời gian. Thời gian trôi quá chậm để người thứ ba gặp được người họ yêu đúng lúc. Chỉ vì sai thời điểm, chỉ vì không thể kịp lúc. Nên chua xót, họ phải tự gánh mang về.

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Sự cô độc thê lương...


Cô độc. Lạnh lùng. Man dại...

Khi sói hú, muôn thú nghe thấy thì hoảng sợ, lo lắng một loài động vật đáng sợ đang quanh quẩn đâu đây...

Nhưng không...

Sói hú vì cô đơn, vì oán trách, vì nỗi buồn lạnh băng như xé cả trong lòng... vì quá đau buồn do nhận quá nhiều sự lừa dối từ đồng đội, vì mất cả niềm tin đối với chính mình đến nỗi không làm gì được nên phải hú... hú thật to với trăng... như chứng tỏ ta là linh vật mạnh mẽ, hoang dại...

Nhưng trong tiếng hú đó vẫn phảng phất nỗi buồn... nỗi buồn của sói...

Cuối cùng, giọt nước mắt của sói đã đông cứng như tảng băng trong lòng sói. Khóc bằng cách nuốt nước mắt vào trong, hú khan như muốn tan biến vĩnh viễn vào ánh trăng kia... vì vậy chẳng ai có thể nhìn thấy sói khóc, vì thế mà không một ai hiểu nó cô đơn thế nào...

Cuộc sống của sói, cuộc sống lạnh lùng hoang dại của một chiến binh, một linh vật mạnh mẽ. Tuy suốt cuộc đời phải cô đơn, thì sói vẫn phải sống, vẫn phải chiến đấu như một anh hùng...

Có người bảo sói cô độc và tàn nhẫn, và có người cũng bảo trăng lạnh lùng và ma quái... nhưng họ chưa bao giờ thử làm bạn với sói để hiểu trái tim chúng tổn thương đến mức nào, cũng như chưa bao giờ hoà quyện vào trăng để hiểu tâm hồn nó rạn vỡ ra làm sao ?

Tôi đã từng đọc rất nhiều tài liệu về loài sói, nhưng chưa bao giờ thấy ở đấy một sự đồng cảm. Mà sói chỉ được nhìn nhận dưới cặp mắt đầy sợ hãi, khinh ghét và lảng tránh. Bởi lẽ trong các câu chuyện cổ tích, sói chỉ là một nhân vật phản diện, được miêu tả bằng những từ ngữ mang lại cảm giác ghê tởm,... chiếm trong lòng người một khoảng đen. Nhưng đâu ai biết được rằng sói cô đơn như thế nào...
Chó sói là thiêng vật biểu tượng cho tinh thần đồng đội, lòng dũng cảm và tính kỷ luật
Loài sói có một ma lực rất kì lạ. Tập tính của sói. Trí thông minh của sói. Sự kiên nhẫn của sói. Khả năng tổ chức tác chiến của sói. Tham vọng của sói. Sự trả thù của sói…

Cô độc. Lạnh lùng. Man dại...

Trong các câu chuyện mà tôi đã đọc, có một bài thơ...

Một bài thơ về sói...Cũng mang vẻ lạnh lùng, kì lạ như chính ước mơ của chúng... :

Lời nguyền nào còn in trên khóe lá
Huyền bí, đơn độc dưới đêm trăng...

Chỉ có tiếng sói tru và bóng tối. Chỉ có nhỏ nhoi từ mắt sói đêm .....
Một linh hồn
Còn biết tin vào đâu
Chợt ngẩng lên nhìn ánh trăng mềm mại
Con sói tru lên những tiếng dài
Đất trời bỗng rùng mình
Những chòm sao lung linh
Ánh trăng vòn cỏ dại
Gió gào lên cao mãi
Từng cánh hoa tung bay.
Hương say...

Bao la...

Trải khắp đại ngàn

Sự cô độc thê lương...

Sau tiếng hú

Côn trùng im bặt

Mơ hồ nghe một tiếng đáp lại

Ngắn như vệt sao băng.

À, có người nói trăng là bạn thân của sói. Khi sói hú thì hình ảnh trăng lập tức xuất hiện, như tùy tùng xuất hiện trước mặt chủ nhân...

Nhưng thật ra... trăng có phải là bạn của sói không......

Cuộc sống trở nên ác độc vói nó.Nó tự hỏi là cuộc sống kia làm nó thay đổi hay nó đang khiến xung quanh mình khiếp sợ...
Hằng đêm, nó chỉ biết thét lên, tiếng gào thét trong nỗi cô đơn vô vọng thành tiếng hú rợn đến ghê người...
Sói đang buồn, đang cô đơn...đang khóc!!!...
Một con sói-đáng thương-thất bại...Sói mãi cô đơn .
Không! Sói không đáng thương, ít ra còn có thể ngẩng cao đầu dưới trăng, vùng vẫy và thỏa thuê với con mồi...Đê mê trong sương lạnh nơi vùng cỏ...
Đâu là hạnh phúc???...

Sói như hình ảnh của con người...Sói không biết yêu thương sao?...Sói chỉ yêu chính bản thân mình, tình yêu bản thân sẽ lớn hơn tình yêu đồng loại...
Không!!-Sai rồi...vì là Sói, sói mang danh là một con SÓI, ...mãi cô độc-lạnh lùng và man rợ...
Là con sói cô đơn ???
Mãi là con sói cô đơn... "trái tim loài sói",
Giá như...có được sức mạnh và lòng kiêu hãnh như nó...Nhưng , sói cũng có trái tim, cũng biết khóc , biết giận hờn, đau khổ...Quan trọng còn biết yêu, nhưng nó vẫn yêu chính mình nhiều hơn...
Nhưng Sói vẫn ngẫng cao đầu để sống!!

Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015

Lá rời cây là vì lá vô tình hay vì cây không muốn giữ lá?

  Lá rời cây là vì lá vô tình hay vì cây 
không muốn giữ lá?

Ngày cuối cùng, trở về trong trạng thái mệt nhoài. Ngày hôm qua vẫn còn lắm những nghĩ suy. Chợt thấy lạ...

Lang thang trên đường, một buổi chiều, cũng chỉ một mình, thanh thản, không do dự, tìm về cái khí trời thất thường khó bảo. Mà có lẽ, cái tâm trạng lạ lẫm này cũng đang chệnh choạng đến ngớ ngẩn. Đôi lúc, chợt biết cảm thông nhiều hơn với những điều vẫn thường xem là vụn vặt. Cười, bi phẫn, hờn tủi rồi lại thấy tổn thương. Một vài lần trải qua cái cảm giác chơi vơi đến ngợp thở, khi mà tâm tư lại bắt đầu vỡ lỡ, manh mún chẳng thể nào góp nhặt lại toàn vẹn. Là khi mà niềm thương và lòng tin bị đánh rơi trong khoảng trời vọng ảo, nằm gọn một góc riêng rẻ, tồn tại thầm lặng bên lề của cái cuộc sống vẫn đang hoài tiếp diễn. Thứ xúc cảm đó mãi hiện hữu, chẳng phải mơ hồ, cũng chẳng phải một thực thể có thể nắm bắt, chỉ đơn giản là nó quá lan man và ẩn dật vô hướng trong từng con người khác nhau, trong những khoảnh khắc khác nhau và tồn đọng lại mãi mãi.

Qua đi, biết rằng mọi chuyện đã qua, dù nuối tiếc, thế nhưng... cảm giác lạc lõng vẫn còn tồn tại, chỉ một chút thôi, một chút mà sao lại thấy đắng lòng đến thế? Tiếp tục dồn nén và dằn lòng lại, đi, sẽ không ngoảnh lại thêm bất kì lần nào nữa. Yêu thương mất hút rồi! Không tìm lại được nữa, đành thôi, cho đi một khoảng trời bình yên đã nhuốm màu cũ kĩ. Hứa là sẽ không hoài vọng, và sẽ như thế, sẽ về lại ban đầu, trầm lắng, suy tư như cái thuở mới biết được hương vị đắng nhẹ nhàng của giọt cafe.

Chẳng biết từ đâu, lần là đã thấy quen quen cái dịu ngọt của thứ cafe mặn đắng, ngắm nhìn và lặng lẽ, ngày ngày vẫn nhìn nó như một bản năng vô thức không thể chống đỡ,...

Ngày hôm nay lại thật khác, ngẫm nghĩ lại thì mọi chuyện cũng đã qua, có níu kéo được gì đâu, nếu như biết trước, thà trôi theo dòng còn hơn cứ mãi bám víu những điều không tưởng.

Nếu như biết trước được ngày hôm nay sẽ nói những điều như thế này!

Thứ Ba, 13 tháng 1, 2015

Hạn sử dụng của tình yêu




Ngày xa xưa hay đến tận bây giờ, Tình Yêu vốn được đóng gói sẵn trong những cái hộp thắt nơ xinh xinh trên thiên đường. Sau đó Tình Yêu mới được gửi xuống trần gian theo đường tàu lửa Giấc Mơ hay như hiện tại là bằng tàu cao tốc (nên mới sinh ra những "tình yêu sét đánh"). Cách đóng hộp chẳng thay đổi là mấy, khác chăng chỉ là ngày xưa làm dạng thủ công. Hộp tình yêu làm ra ít nhưng cực kỳ chất lượng, còn bây giờ tất cả đều có máy làm thay,trách nhiệm của các thiên thần nhẹ nhàng hơn nên cũng hay lơ đễnh mà không xem xét kỹ các hộp Tình Yêu. Vì vậy mới có hộp nhạt phèo, hộp quá đậm đặc, thậm chí hộp không có gì...


Lại kể tiếp chuyện xưa...


Trong mẻ xuất xưởng những hộp Tình Yêu đầu tiên, khi các Thiên Thần mang đến hỏi Thượng Đế quyết định nên đóng hạn dùng mấy năm: một năm, hai năm, hay mười năm, thì Thượng Đế đã mỉm cười đáp: " Các ngươi đừng in hạn sử dụng.Ta đã có chủ ý của ta."

Và các hộp Tình Yêu được ban phát xuống trần gian với hạn sử dụng không ghi chi cả. Ai nhận được nó, mở ra rồi thì không bao giờ còn giống như trước nữa. Nó làm người ta khóc, người ta cười, hạnh phúc và cả đau khổ; làm con người ta say đắm, ngất ngây như nếm mật ngọt, lại có khi ê chề, muốn quên đi tất cả.

Các đôi mới vừa yêu nhau rất nồng nàn, mãnh liệt. Nhưng sau một thời gian, tình cảm cứ như vơi dần.

Đàn ông thì cứ thắc mắc: "Ngày xưa cô ấy dịu dàng bao nhiêu, thì bây giờ ngoa ngoắt bấy nhiêu."

Phụ nữ cũng cảm thấy không hài lòng: "Trước đây anh ấy rất tinh tế, còn hiện tại thì vô tâm lạ kỳ?"


Thế là mọi người nháo nhào cả lên "Hộp Tình Yêu hết hạn sử dụng rồi!"


Rồi họ ngày đêm khẩn cầu xin được ban tặng hộp Tình Yêu mới. Có người được toại nguyện, có người chờ đợi mỏi mòn trong tuyệt vọng. Vì ai nhận được hộp Tình Yêu là một chuyện ngẫu nhiên, và tùy duyên mà thôi.


Các thiên thần nghe những lời van xin, cầu nguyện thống thiết ngày càng nhiều thì đâm ra mệt mỏi. Họ bèn kéo nhau đến gặp Thượng Đế xin người hãy in hạn sử dụng hộp Tình Yêu là một trăm năm để chẳng còn ai phải than thở vì Tình Yêu hết sớm quá nữa.

Thượng Đế nghe xong mỉm cười. Người lấy cho các thiên thần xem con dấu dùng để in hạn sử dụng của hộp Tình Yêu mà Người chưa bao giờ sử dụng: "Vô thời hạn". Vâng đúng là vô thời hạn. Tình yêu không có tuổi, không bị bào mòn, và cũng không bao giờ cạn kiệt hay ngừng thổn thức theo thời gian.


Các thiên thần càng thêm ngạc nhiên:"Nếu thế sao con người ta lại hết yêu nhau nhanh đến vậy?"


Thượng Đế lại cười: "Hộp tình yêu không phải là hết hạn mà là bị họ làm hỏng mất rồi. Cái gì cũng phải đọc kỹ trước khi sử dụng. Tình yêu là vĩnh cửu, vô thời hạn. Nhưng cách yêu như thế nào để giữ được tình yêu đó là cả một vấn đề. Con người ta chỉ suốt ngày nói rằng yêu, yêu lắm, yêu mãi mãi. Nhưng họ không bao giờ chịu học "cách yêu thương một người" nên cuối cùng tự làm mất đi tình yêu của chính họ mà thôi.