Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015

Thả Thanh Xuân Bay Như Những Cánh Diều

Ồ, cuộc đời tươi đẹp lắm, cớ sao bạn cứ phí hoài?
 Thanh xuân đang cháy rực, tại sao phải dập tắt nó đi?


Có lẽ chúng ta còn quá trẻ để định nghĩa hết giá trị của hai chữ “thanh xuân”, hoặc bởi vì chúng ta còn quá trẻ để biết nuối tiếc quãng thời gian dây dưa không dứt giữa vô số nẻo đường.

Hôm nay tôi vô tình nghe được một câu nói: “Hãy để thanh xuân của chúng ta như con diều đứt dây, để tự do bay trong thế giới xinh đẹp này”. Chỉ một câu nói đó thôi có lẽ cũng khiến bất cứ ai nghe thấy đều mỉm cười.

Phải rồi, thanh xuân ngắn ngủi, cớ gì buộc chặt nó không tha? Cớ gì mà ngày ngày luôn dùng đủ thứ uất ức và phẫn nộ với thế giới, dùng đủ thứ áp lực và buồn đau, dùng cả những tham vọng tiêu cực, những bi quan thế sự, những uất ức dồn nén, để rồi dần dần giết chết nó mỗi ngày?

Này nhé, bạn có trẻ lại được không? Hay nói cách khác, bạn có thể sống được mấy lần tuổi trẻ.

Có lẽ chúng ta còn quá trẻ để định nghĩa hết giá trị của hai chữ “thanh xuân”, hoặc bởi vì chúng ta còn quá trẻ để biết nuối tiếc quãng thời gian dây dưa không dứt giữa vô số nẻo đường, chúng ta thả trôi mình quá nhiều, để thời gian trôi đi quá nhiều còn mình thì yên lặng đứng một chỗ. Chúng ta sợ hãi những điều chúng ta còn mơ hồ không biết, chúng ta không thể dũng cảm thử bắt đầu.

Nhưng chỉ cần vài năm nữa thôi, khi mà dù muốn hay không cuộc đời bạn sẽ phải quay vòng theo một trình tự mà ai ai cũng đều phải trải qua như thế. Bạn sẽ có một công việc có thể ổn định, có thể không, nhưng sẽ chôn vùi bản thân vào những đua tranh, toan tính, vào cuộc sống cơm, áo, gạo, tiền. Rồi bạn sẽ có một gia đình nhỏ, một hoặc hai đứa con, rồi bạn sẽ thấy mình già đi từng ngày, rồi bạn sẽ phải gánh đủ thứ trách nhiệm phải gánh, rồi bạn sẽ phải chăm lo cho con cái, sẽ phải nuôi dạy chúng, sẽ phải buồn lòng và phiền muộn vì chúng cả ngày, sẽ phải làm những việc chẳng bao giờ muốn, sẽ phải buồn bực vì những chuyện cỏn con đời thường của những người đã có tuổi. Rồi bạn sẽ thấy thời gian như một cái chớp mắt, chưa kịp nhận ra thì mọi thứ đã kịp thành quá khứ hết cả rồi.

Đến khi đó bạn mới nuối tiếc, nhưng có còn kịp nữa đâu. Tuổi trẻ mà, chỉ khi bạn nhận ra mình đã hết trẻ, bạn mới thấm thía được những nếp nhăn hằn sâu trong trái tim. Bạn mới cảm thấy cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa vì khi còn trẻ chẳng kịp làm bất cứ điều gì.

Bởi vì dành quá nhiều thời gian để chùng chình, do dự. Bởi vì dành quá nhiều thời gian để lãng phí tuổi trẻ, cái mà chẳng bao giờ trở lại được.

Đến khi đó bạn mới thấy sợ hãi thời gian.

Vậy thì hãy nhân lúc còn trẻ mà cắt đứt dây diều, thả thanh xuân bay đi trong gió trời tự do. Hãy nhân lúc còn trẻ mà để bản thân có thể làm mọi điều mình thích, trải nghiệm những thứ mình muốn thử, yêu một người bằng cả trái tim, làm những điều mà sau này nhìn lại có thể mỉm cười tự hào, vác balo lên đi như thể sau này chẳng bao giờ có thể đi đâu xa nổi bằng nhiệt huyết đang trào lên mãnh liệt, hãy sống như thể chỉ được sống một lần. Nếu được, hãy để linh hồn được tự do…

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

Tối mùa đông, tôi nhớ người yêu cũ.

Tôi vẫn muốn chỉ một lần sau cuối
Tìm được người để thương nhớ, tin yêu
Dẫu tất cả trong tôi không còn nhiều
Vẫn cứ mong vì người mà đánh cược...

Trời đã lạnh đến nỗi, xòe tay ra để nắm một bàn tay cũng trở nên ngại ngần…

Đó là những đêm mùa đông gió thốc và mưa loang, tôi ngồi bó gối và ngẩn ngơ nhớ người yêu cũ với đủ đầy những hờn ghen và oán hận. Chợt thấy mình cũng nhỏ mọn, cũng yếu mềm như những người đi trước. Điều mà tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ khác đi.

Khóc cười vì tình yêu thực ra cũng là những giản dị rất đời thường. Nhưng nỗi đau rất thật và nỗi buồn cũng rất thật, lại dễ khiến người ta đôi khi căm ghét những lý lẽ hẳn nhiên vốn đã rất đời…

Tại sao sau một mối quan hệ đã kết thúc, lại cứ phải quan tâm và lăn tăn nhiều điều đến thế? Giá người ta biết lúc chia tay buồn thương nhiều lắm, giá gộp được những nhớ nhung và thương yêu lúc này để bù đắp cho những lúc trống hoác xưa kia, thì người có chọn buông tay tôi mà lạnh lùng đi tiếp? Giá mà người ta biết…

Trời đã lạnh đến nỗi, xòe tay ra để nắm một bàn tay cũng trở nên ngại ngần…

Chúng tôi hiểu, tình yêu đã rời bỏ cả hai. Tìm lại được nhau e rằng là một điều bất khả. Nhưng những điều còn lại, những vấn vương và mỏi mệt cứ kéo về cùng nhau dai dẳng. Chẳng phải chia cách rồi, chúng tôi chẳng phải buồn vì nhau nữa hay sao?

Cứ như những người lầm lũi giữa đêm đông với làn áo mỏng tang. Gió ùa rát mặt, rét mướt, lạnh căm và buốt giá. Muốn chôn hết muộn phiền đi cho lòng khuây khỏa, mà vẫn chưa nỡ, vẫn không muốn đành lòng…

Phải chăng, đến lúc có người mới thì người cũ ắt tự quên? Cứ để nỗi buồn tự đến rồi tự đi, bỏ mặc những nỗi nhớ đi hoang ngày một cuồng điên, rồ dại. Thôi ép chính mình, thôi day dứt một chuyện tình vì ai mà xé nửa. Nhắm mắt, và đợi đến một ngày tự giật mình thảng thốt “đã quên hết rồi hay sao?”.

Cố hết yêu một người, thực ra chỉ là cách làm mình đau thêm. Những thứ dễ đến, dễ đi nhưng khó quên như tình yêu cũng chỉ là một điều kì diệu mơ hồ như ảnh ảo. Sáng thức dậy thấy lòng nguội lạnh. Và thế là, đã hết yêu.

Rồi sẽ đến lúc chúng ta nhớ về ngày xưa như một quãng đời có sóng gió, có yên bình được đứng cạnh nhau.

Nhớ về ngày hôm nay – những ngày đang gặm nhấm nỗi buồn, ôm niềm tuyệt vọng – như một chặng đường mà ai lớn lên cũng cần va phải: là để mất đi người mình yêu và để vuột mất những điều ngỡ đã giữ chặt tận tim. Để biết mình thì ra cũng thừa mạnh mẽ và khổ đau chỉ là hạt cát. Nỗi buồn lớn thế tôi đã tự mình dũng cảm đi qua…

Cái gì đến rồi cũng sẽ đến thôi. Trời lạnh rồi, nhớ đủ rồi, thì nhớ quàng khăn và ôm mình cho thật ấm. Để những tối mùa đông chỉ co ro về người trong quá vãng, chứ không phải tự mình mang giá buốt mà lạnh thêm.