Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014



Nhớ về ngôi nhà nhỏ có vườn chanh chín cất giữ cả bí mật tuổi thơ. Nhớ cánh đồng trải thảm vàng hoa cúc. Nhớ, rất nhớ một chiếc áo hoa của mẹ, chiếc áo hoa thấm ướt những giọt mồ hôi, chiếc áo ở mãi trong kí ức ta để mãi sau này bao chiếc áo mới mẹ mặc đẹp lắm nhưng không chiếc nào ta nhớ như xưa nữa. Kì lạ thật. Thương nhớ dáng ai gầy rét run run trong chiếc áo mỏng manh vào chiều đông xưa ấy. Nhớ cháy lòng một đôi mắt buồn ám ảnh ta. Nhớ những giọt nước mắt bạn khóc ướt trên vai, nhớ cái nắm tay thật chặt níu kéo, nhớ những bức tường loang lổ những vết khắc trái tim.

Nhớ... và nhớ...

Nhớ tất cả những điều đã trở thành xưa cũ. 24 năm ta đi qua cuộc đời có biết bao nhiêu điều để nhớ. Bao điều đã tự nhủ lòng sẽ không bao giờ được quên. Nhưng ta đã sống vô tâm nên vô tình đánh rơi rớt dần từng kỉ niệm lúc nào không biết.

Nuối tiếc! Xót xa.

Đêm! Yên lặng mơ được trở về tuổi thơ.

Tuổi thơ có riêng khoảng trời bình yên rộng lớn, có nụ cười trong veo không vương chút bụi. Từ khi nào ta bỏ quên sự hồn nhiên. Ta trầm lặng! Cô độc! Ta gặm nhấm những tổn thương để lớn lên. Bước chân chông chênh giữa hai bờ buồn vui của cuộc sống. Hai năm trước, bạn bảo ta già quá, con bé 22 tuổi chỉ thích nghe nhạc Trịnh, và nhạc buồn, Và ít khi nào bạn thấy ta vui. Hai năm sau, con bé ấy bây giờ 24 tuổi bạn không còn ở bên để nhìn thấy con bé vẫn già như thế, chưa kịp đổi thay. Nếu ta không đi qua những ngày tháng đổ vỡ tâm hồn đó, thì bây giờ ta là ai ? Ta có là ta yếu đuối thế này không ? Câu trả lời là dấu chấm lặng ! Thời gian có khi nào quay trở lại. Con tàu nào rời ga lăn bánh về tuổi thơ. Điều ước nào là viển vông. Điều ước nào là có thực cho cuộc sống bộn bề này.

Ta thất vọng về ta. Cha dặn ta phải sống mạnh mẽ lên. Không được yếu đuối, không được nhu nhược. Cha dạy ta bài học tự khẳng định mình. Nhưng bài học hàn gắn những vết thương cha đã quên không dạy. Mà sự thực cha cũng không thể hiểu ta đã mang những tổn thương như thế . Cha lo lắng cuộc đời không bằng phẳng, với những xô bồ bon chen phức tạp, với giả dối sẽ xô bước chân ta vấp ngã. Những bài học cuộc đời cha dạy luôn luôn đúng. Và như thế đã hơn một lần ta gồng mình cố gắng trở thành ai đó khác.

Chơi vơi!

Hụt hẫng!

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

Như chờ tình đến rồi hãy yêu.



Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên… Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.

Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.

Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?

Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…

Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.

Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.

Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.

Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.

Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.

Xuân qua hè tới. Đông sang thu về.

Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.

Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.

Như chờ tình đến rồi hãy yêu.

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014




(Anh) Làm người, thật bất hạnh nếu khiếm khuyết đi đôi bàn tay, bởi đó là một trong những bộ phận tuyệt với mà tạo hóa ban cho chúng ta. Ở mọi nơi, mọi chốn, bàn tay giúp ta với, cầm, nắm, là công cụ hỗ trợ giao tiếp đắc lực và cũng biết lặng thầm vươn tới những đỉnh cao, Người ta thường nói con người ta làm việc hết mình bằng đôi bàn tay đi liền với khối óc...nhưng sẽ chưa đủ nếu chúng ta quên đi trái tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực. Và xuyên suốt trong hành trình của mỗi con người, đôi bàn tay ấy, bằng điểm tựa của trái tim và khối óc, sẽ chạm tới ánh sáng của mọi điều kì diệu đang ẩn nấp sau cánh màn mang tên "cuộc sống" bằng cách gõ cửa và chinh phục tất cả.


Gõ cửa cuộc đời

Mỗi chúng ta có một bản năng thật kì diệu, ngay khi lọt lòng, tấm thân đỏ hỏn đã khóc thét lên như xé cả không gian trong hạnh phúc ngập tràn của mẹ cha, đôi bàn tay bé bỏng đã biết nắm chặt khư khư những tinh khí đầu tiên mà cuộc đời ban cho. Tiếng khóc dữ dội, vang vọng chính là dấu hiệu đầu tiên của một sinh linh mới chào đời, đứa bé khẳng định sự tồn tại chắc chắn của nó, hay phải chăng là cái nhăn mặt khó chịu đầu tiên khi xuất hiện trên trần thế, xác định bao khổ đau gian truân của một kiếp người ! Đôi tay nắm chặt phải chăng là sự quyết tâm mạnh mẽ, dứt khoát trong tư thế sẵn sàng chiến đấu của một con người !

Không cần phải miễn cưỡng, không cần phải cố gắng, giây phút mà mỗi chúng ta bước vào một thế giới mới chính là khoảnh khắc mà cánh cửa nhỏ bé cảu một cuộch đời dài và rộng cứ tự nhiên mở ra, đón chúng ta vào lòng. Nhưng cũng có thể là một thiên thần bảo hộ nào đó của mỗi con người nhẹ nhàng dìu dắt đôi tay ta vào một không gian mở - không gian ngập tràn ánh sáng của thiên đường nhưng cũng tăm tối như tận cùng của vực sâu.


Gõ cửa tri thức

Lớn lên, lớn lên một chút, khi những bộ óc non nớt chưa nhận thức được ta học để làm gì thì đã được tiếp xúc với bút, thước, sách vở, với con số, cái chữ. Sự tiếp nhận tri thức, có thể đến một cách tự nhiên qua trải nghiệm thực tế thú vị, cũng có thể đặt mỗi con người vào một khuôn khổ có qui củ của trường lớp để đào tạo bài bản.

Sự thật là... một khi chúng ta đủ trưởng thành, khôn lớn thì cũng là lúc ý thức tự giác dội lên mãnh liệt. Khi viễn cảnh tương lai được xây dựng ngày càng rõ nét, thì sự tò mò, bản năng khám phá và hoài bão mãnh liệt sẽ kích thích con người chủ động vươn tới tầm cao của tri thức. Gõ cửa tri thức cũng giống như tay ta biết cầm chặt lấy chiếc đèn pin để luôn soi sáng vào màn đêm u tối - nơi những mảng tối trong trí óc ta chưa được thức tỉnh.

Mà tri thức chẳng khác gì vũ trụ bao la nhưng tinh khiết, con người cần "gom nhặt", "nắm bắt" để tích lũy hành trang sống cho riêng mình.


Gõ cửa cơ hội

Như hàng triệu triệu người đang trên thế giới, mỗi chúng ta đang lăn tròn trên Trái Đất không ngừng quay, lăn tròn trên nhịp đời hối hả.

Qui luật sống khắt khe và phức tạp của xã hội chỉ cho phép chúng ta bấm nút bắt đầu, nhưng ta sẽ không tìm thấy cái phanh nào cho mình cả!. Không có thời gian để lãng phí, ông trời cũng không dành một đặc ân nào cho riêng ai, vậy nên tại sao chúng ta phải chờ đợi thành công hiện ra trước mắt, phải ngước mắt nhìn lên vinh quang của người khác thì mới thôi thúc bản thân!

Hãy nhớ câu nói này của Voltare: " Khi ta không hành động thì các thiên thần sẽ bỏ ta đi" . Đừng! Hãy tỉnh táo lai đị! Hãy níu lấy bàn tay của thiên thần, cơ may chưa hẳn sẽ lướt qua đời ta lần thứ hai. Đừng để sau này phải ngồi dằn vặt " Tại sao lại chẫm trễ! Tại sao lại không theo đuổi để nắm bắt cơ hội!" Chưa kể, sau này khi ta định hướng được tương lai và dấn thân và sự nghiệp đầy những mối lo toan thì đôi bàn tay - nếu không phải chai sần vì mỏi mệt lượm ve chai, thì cũng cầm bút kí kết, quyết định những mối làm ăn quan trọng, sẽ còn tiếp xúc với nhiều người để rồi cái bắt tay hợp tác có khi lại là hợp tác, cam kết lâu dài.


Gõ cửa trái tim

Được dìu dắt bởi đôi tay ân cần của cha, được nương tựa vào tấm lòng ấm áp của mẹ, chúng ta từ bé đã được đón nhận tình yêu thương cao cả...để rồi lớn lên... con người cũng cần phải biết cho đi. Nhận ra sự nồng cháy của tình yêu và ý thức được tình yêu là kết-tinh-của-sự-sống, cũng là lúc chúng ta khao khát đi tìm những tâm hồn đồng điệu. Đương nhiên tình yêu không thể lấy bàn cân bập bênh ra so sánh, chỉ cần một cái chạm nhẹ lên đôi bàn tay thôi cũng đủ làm ta cảm nhận được sự mơn trớn của hạnh phúc mà xôn xao khó hiểu.

Thật không ai định nghĩa được tình yêu, đong đếm được tình yêu hay phủ nhận tình yêu đang lớn lên mỗi ngày. Điều đó là dại dột! Sao không sống như ngày cuối cùng của cuộc đời, sao không dành những cái ôm ấm áp, cái nắm tay thắt chặt, sao không chủ động gõ cửa trái tim của ai đó!... khi trái tim thổn thức đang thúc dục ta biết yêu lấy những gì mình đang có và muốn có!
Bàn tay - Kì diệu như thế đó! Hãy giữ gìn và biết trân trọng, cảm ơn nó, bạn của tôi ơi! Cuộc đời sẽ có những ngã rẽ, nhưng đừng ngần ngại thẳng tiến trên con đường mình đã chọn để tự tin chinh phục những cánh cửa bí ẩn tiếp theo !

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

Và đi tiếp bao lâu, mới tới được cuối nỗi buồn?


Đêm vẫn mưa. Và lòng vẫn ướt. Thao thức mất ngủ. Check lại email của ngày xưa cũ. Tìm lại kỉ niệm đánh rơi. Nhìn sang nick bạn vẫn sáng đèn, status đầy tâm trạng. Biết hình như bạn đang buồn. Muốn lắm gửi lời hỏi thăm, sẻ chia quan tâm, dẫu biết rằng chẳng thể giúp bạn vui. Nhưng ngại ngùng! Chần chừ. Rồi im lặng. Vờ như không biết. Ngại! Ta và bạn không là xa lạ nhưng đâu đã còn thân quen. Ngại! Sợ bạn nghĩ ta lắm chuyện tò mò. Thôi nói dăm ba câu chuyện phiếm. Chào bạn. Sign out. Lòng buồn nặng trĩu. Ta đã sống vô tâm thờ ơ như thế.

Đêm những tin nhắn gửi đi không được hồi âm. Ta buồn. Vì sao vậy? Ta không biết.  Ừ, thì thôi nhé. Ta không đủ kiên trì nữa rồi. Trái tim nhỏ bé lắm, hãy giữ tình yêu thương sự quan tâm để sống sao cho trọn vẹn với những người ta yêu thương. Từ nay bạn và ta hãy đứng bên lề cuộc sống của nhau bạn nhé. Đừng cố tình chạm vào tổn thương nhau. Nếu ngày nào đó, gặp nhau trên phố, chúng ta sẽ đi qua nhau, không cười, không chào nữa, cả cái vẫy tay cũng thôi, sẽ xa lạ như hàng nghìn những người xa lạ kia. Thế bạn nhé. Vô tình phải không bạn. Ta không thích sự hời hợt. Ta quá mệt mỏi rồi bạn có biết không?

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Đêm

Khi màn đêm buông xuống cũng là lúc con người ta phải đối mặt với chỉ chính mình.





Đêm! Trời mưa, lòng ta cũng mưa. Phố ướt, trái tim ta cũng ướt.

Bên ly cafe nguội đắng ngắt, nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh nỗi buồn rơi xuống vực sâu, mơ về nơi xa lắm.

Đêm! Chạm khẽ vào những nỗi buồn trong tim. Ta trở về là ta không tô vẽ.

Trong đêm tối khắc khoải chờ một tiếng rao đêm "Ai bánh bao nóng đây" tiếng rao vụt qua nhanh, đêm nào cũng lặp lại như thế, sao nghe vẫn xót xa.

Ly cafe đắng chát.

Đêm! Nghĩ về gia đình yêu thương trào nước mắt, thấy ta cần cố gắng.

Đêm! Chân thành muốn được nói lời cảm ơn và xin lỗi.

Cám ơn cha mẹ cho con cuộc sống - để biết buồn vui ước mơ hy vọng.

Cám ơn những người bạn thân luôn ở bên ta những lúc vui buồn, thành công, thất bại.

Cám ơn những người đã vô tình bước qua cuộc đời dạy cho ta những bài học cuộc sống, những bài học có sự chân thành, giả dối, có đắng cay ngọt ngào, có nước mắt niềm vui.

Xin được cúi đầu xin cha mẹ thứ lỗi cho những lúc dại khờ, nông nổi, cho phút giây lỗi lầm.

Xin lỗi những ai một lần nào đó trong đời ta đã vô tình, vô tâm làm tổn thương.

Đã đôi lần ta ước muốn lòng mình được bình yên như đêm. Đêm làm ta sợ bởi lòng nặng trĩu những nỗi buồn. Nỗi buồn không tên nhưng rất thật, rất sâu như những giấc mơ loang lổ chắp vá không đầu không cuối nhưng khi tỉnh dậy thấy ướt mồ hôi.

Đêm! Buông rơi những giọt nước mắt không níu giữ, cho đôi môi vị mặn.

Đêm!

Định nghĩa về cuộc đời với những ước mong đã đổ vỡ, về tương lai, về gia đình, về bạn bè, về những người đã đến và đi bên ta. Nhưng cuộc đời là bài toán khó, không có định nghĩa nào cho ta học thuộc.

Trống rỗng.

Vỡ tan.

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014

3) Đan Dương

Nhường anh cho yêu thương khác ấm áp hơn em được không ?
Con tim ơi trả lời đi..♥



12-11-2013, 21:49

Người ta buồn vì những kết thúc, nhưng đôi lúc còn buồn hơn bởi những nỗi dùng dằng. Chẳng thà nói rũ sạch là sẽ quên hết đi, chẳng thà lựa chọn bỏ đi là sẽ nhẹ nhàng quay được lưng với quá khứ.

Chẳng thà quặn lòng cấu xé cho tơi tả thương yêu trong một giây rồi những ngày sau cứ thế mỉm cười mà bước tiếp. Chẳng thà đứt gãy thật nhẫn tâm, rồi trả nhau về cho những bình minh an nhiên trước đó.

Chẳng thà như thế, có lẽ sẽ tốt hơn những thứ không biết mình có được phép sở hữu thêm lần nữa hay không.

Hồi ức là một sở hữu chung, nhưng đối xử với nó như thế nào lại là một chọn lựa riêng rẽ. Người muốn ném đi, nhưng ta cần giữ lại. Người muốn xóa sạch, nhưng ta vẫn còn muốn nâng niu…

Vẫn biết những nhập nhằng sẽ lại làm rách toác tổn thương. Vẫn biết vấn vương sẽ làm buồn thêm những đêm tối tự ru ngủ mình bằng bước chân lạc về những ngày quá vãng. Vẫn biết lãng quên nhau không phải là điều quá khó, nhưng nặng lòng với kí ức quả thực là một nỗi dày vò.

Khi cuộc sống đang yên ả với những ngày không nhau, bỗng nhiên, chỉ một dòng tin nhắn của người - lạ - từng - quen cũng đủ để khiến ta phải giật mình mà thức giấc. Lại còn giữa mùa thu, giữa một đêm u ám. Khi mà một nửa nghĩ mình đủ dũng cảm để dứt khoát bước đi, thì một nửa còn lại vẫn dùng dằng vì sợ cô đơn lúc ra đường mà quên không mặc thêm áo. Đã thế lại chẳng còn được nữa - quyền để ôm nhau…

Có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau… Móc nối, rời rạc, đứt gãy. Rồi lại vô tình vướng vào nhau… Chính chúng ta cũng đang loay hoay không biết đâu mới thực là đoạn đường đúng.

Chữ "duyên" có lúc lại duyên đến bật cười!

Rồi lại chẳng là gì nữa của nhau. Hoặc là một cái gì đó mơ màng không biết cần buông hay cần nắm. Chẳng chạm được vào tim nhưng lại ấm lòng nhau những đêm không ngủ. Chẳng là hai nửa, nhưng lại lững thững đứng giữa ngã rẽ của người cũ và một người từng quen…

Là vì cần nhau nên không đành lòng rời xa. Hay vì những chỗ trống ngày xưa chưa thể tìm được nơi khỏa lấp?

Nhớ, quên, hay lập lờ với những tơ vương mới là công bằng với bản thân để thôi tự làm mình xây xước. Rồi sẽ lại đi đến đâu…

Và đi tiếp bao lâu, mới tới được cuối nỗi buồn?

23-11-2013, 13:21

Nếu ban ngày, thời gian như chuyến tàu tốc hành cuốn mỗi người lao đi vùn vụt để chạy đua với nhau, để lao theo xu thế cuộc đời với những nụ cười, với từng giọt mồ hôi và cả nước mắt. Thì màn đêm đến, chẳng còn ai để cạnh tranh với nhau, tự mình thu người lại với thế giới nhỏ nhoi chỉ có mình ta, những ưu tư còn vương lại sẽ tiếp tục dày vò giấc ngủ hay sẽ chỉ phảng phất lẫn quất đâu đó như những áng mây đêm lững thững trôi chỉ để đợi một ngày mai nắng lên lại tiếp tục đeo bám lấy từng con người.Sự cô độc cứ lởn vởn làm cho giấc ngủ không lành và những cơn mơ đứt đoạn 

Mỗi ngày lại ngày, có lẽ không ai còn nhận ra, quanh ta có còn ai dõi mắt theo hay sánh bước để những lúc cần ta có thể tìm về, với hi vọng được một bờ vai hay chỉ là một bàn tay với lấy ta, không để ta lạc bước xa xôi và đơn độc. 

Mỗi người đôi khi chỉ cần một người, một người còn can đảm để bên ta, dù có phải bước trên chông gai hay những con đường đẫm lệ, vẫn sẽ mãi mãi kề bên một cách thuỷ chung. 

Ta muốn gọi một ai đó là tri kỷ, muốn tìm một người có thể hiểu ta để sẻ chia, nhưng có lẽ không hẳn đó là những người tốt nhất ta có thể trông đợi, biết đâu đấy, có khi chỉ là một người chỉ nhìn ta rồi mỉm cười khi ta bế tắc, chỉ đưa tay đỡ ta khi ta vấp ngã, chỉ rơi một giọt nước mắt khi ta đau đớn, lại là người mà ta có thể tin suốt đời rằng, đó là người cần ta và ta cần nhất. 

Tôi cũng cần một người chỉ để cho tôi biết rằng khi tôi cần người đó sẽ kề bên và tôi sẽ đến ngay cạnh khi người đó không còn đứng vững. 

Sống là đấu tranh nhưng hãy sống để khi chết đi, trên nấm đất lạnh còn có một người đặt một nhành hoa tinh khiết.

30-11-2013, 15:44

Không phải kẻ đến sau nào cũng là người thứ ba. Có những người đã đứng sẵn đó từ rất lâu nhưng lại vô tình trở thành người chéo chân phá hoại. Thế mới nói đừng bao giờ dương dương tự đắc, có những sự thật phải đi đến cuối con đường mới cay đắng nhận ra.

Chúng ta bước cạnh nhau như hai thực thể có một chút liên quan với danh nghĩa "người yêu". Nhưng thử nghĩ xem đã bao giờ chúng ta là của nhau trọn vẹn?

Cô ấy đến sau, nhưng cô ấy lại có những điều em chưa bao giờ được có. Anh thấy mình có lỗi gì đó với em không?

Những xế chiều tan tầm chúng ta thả mình xuôi ngược giữa những ngã tư. Khói bụi, còi xe, tắc đường đã đủ mang bao nhiêu ngột ngạt. Người cầm lái lặng thinh mặc kệ tim mình trôi nơi lối rẽ khác. Người ngồi sau cũng chỉ bình thản đón nhận những nỗi vô tâm.

Gặp nhau mới khó nhưng rời xa nhau đôi khi chỉ cần một tích tắc. Thoáng xao lòng, phó mặc tâm trí mình theo đuổi một hình dung khác, cũng là lúc tự mình chấm dứt những nỗi niềm đã có cùng nhau.

Cô ấy và em, ai đúng ai sai? Một người cố chấp siết tay những thứ đã không thuộc quyền sở hữu một cách vô tri. Một người bước chân vào chuyện tình tưởng như chật chỗ những ai ngờ đã đầy những vết nứt. Người đứng giữa là anh biết làm gì với nghĩa cũ tình xưa và nhớ thương mới bén mùi nồng thắm.

Hạnh phúc này đã bao giờ em đã được nắm lấy hay chưa?

Mặc định mình viên mãn với hạnh phúc này có chăng cũng là một sự ngộ nhận tham lam. Khi bản thân em chưa bao giờ thấy anh là một người quen, nhưng cũng không hoàn toàn vô hình như người lạ.

Bội phản, lọc lừa, dối gian em sẽ không bao giờ quy chụp. Chỉ biết tự trách mình đã cố chấp quá lâu! Những thứ không phải của mình, mãi mãi không thể nắm chặt trong lòng bàn tay. Của người ta, em xin buông lơi hết...

Đành trả anh về với nơi đáng lẽ ra anh vẫn vốn dĩ thuộc về trước đó. Cô ấy và em, ai mới đúng là người thứ ba?

10-02-2014, 17:51

Ta thích ngồi nhâm nhi những kỷ niệm mà mỗi khi tìm về, nó làm ta cảm thấy bình yên và hạnh phúc. 
Còn những thứ ta muốn quên mà không thể xua đi được, ta cũng chẳng hề ghét nó chút nào cả! đôi khi ta lại lẳng lặng tự tìm đến nó, đó là những khi ta thấy cảm xúc của mình đang có dấu hiệu khô quạnh lại ... 
Khoác một chiếc áo to xụ. kèm khăn choàng cổ. bao tay... hoặc đơn giản chỉ là một cái chăn cùng một tách café ấm nóng. Ta cứ ngồi đấy mặc cho gió thổi ... cũng thú vị lắm đó ai à!
Trong thế giới của con tim, nơi không có lý trí ngự trị. Thì khó mà có thể nói việc này là ... ngu. Cái kia là thông minh được, ai đó hiểu không ... 
Giờ thì ta xin trả lại sự yên tĩnh cho ai đó đây! ^^

15-02-2014, 16:14

Khi ta làm rơi một cái ly hoặc đĩa xuống sàn thì nó sẽ vỡ loảng xoảng. Khi cửa sổ bị vỡ, chân bàn bị gãy hay khi một bức ảnh rơi từ trên tường xuống, chúng đều tạo ra tiếng động. Nhưng với trái tim ta, khi vỡ thì nó hoàn toàn im lặng. Ta sẽ nghĩ vì nó quan trọng như vậy nên nó sẽ tạo ra tiếng động lớn nhất thế giới hoặc ít nhất cũng phải là một tiếng kêu vang báo hiệu như tiếng cồng hay tiếng chuông. Nhưng nó lại lặng lẽ và ta gần như ước gì có một tiếng động nào đó làm ta quên đi nỗi đau.

Hồi nhỏ, ta hay trèo lên chiếc xe đạp xanh mà mình rất thích và tự hỏi: "Nếu cứ chạy tới, chạy tới mà chẳng ngoảnh lại đằng sau, cứ như vậy thì mình sẽ chạy được bao xa nhỉ?"

Cứ thế nhấn pedal thật hăng.Gió làng quê phả vào lưng, tiếng tim thình thịch nhảy nhót quanh tai.
Hồi đó… tại sao ta lại làm như vậy nhỉ?.Vừa đạp vừa hét lên như điên vì sợ, ta đã hiểu ra.Ta khiếp sợ một tương lai vô định, sợ cái sự thật là bản thân ta không biết mình thực sự muốn làm gì.

Và ta không thể chấp nhận những ngày trải qua vô ích như vậy.

Rốt cuộc ta ra đi là vì cái gì?. Tiến lên như thế này thì liệu còn thứ gì đang đợi ta?. Ta đang chạy vì cái gì?. Ta đang đi về đâu?

Cứ tiếp tục hàng vạn câu hỏi không lời đáp.

Vượt qua đường hầm, phía bên kia là một bầu trời xanh bát ngát, như trong bộ phim ‘The Lion King’ đã xem hồi nhỏ.Ta đã thu vào tầm mắt những áng mây trắng muốt, biển xanh tít tắp và đường chân trời mênh mang xa vợi.

Đạp, ăn, ngủ, dậy rồi lại đạp, đạp mãi, đạp đến nỗi đế giày long cả ra. Cũng không ít lần suýt bị xe đụng. Lắm lần sương phủ đến cả bàn tay ta cũng không thấy rõ.

Và rồi, một ‘ta’ khác được sinh ra.

Ta đã nhìn thấy nơi đó khi mưa ngừng rơi.Ta cứ tưởng, nơi tận cùng của mảnh đất này sẽ phải là một nơi buồn, buồn lắm. Đâu có nghĩ nó sẽ là một nơi tràn ngập ánh sáng thế này.

Ánh sáng, sáng mênh mang.

Cuối cùng thì ta cũng nghiệm ra lý do của chuyến đi này.Ta ra đi để biết mình, bản thân mình là gì, mình ở đâu…Không còn bất an hay lưỡng lự, bản thân cũng không thể chạy trốn. Cho dù không tìm ra được câu trả lời trong những ngày tháng đó…

Tủ lạnh của ta vẫn trống trơn, nhưng ta đã không còn nghe những âm thanh bất an như trước nữa.

2) Đan Dương

♥ Có những thứ gọi là Vĩnh cữu
...nhưng tại sao tình iu chẳng được xướng tên ♥



01-05-2013, 20:41

Sao tình cảm lại dễ dàng "cho đi" như vậy ? Liệu ngay từ đầu có bao giờ thật lòng không ? Hay chỉ là nhất thời mà lướt qua nhau để rồi bây giờ phải ôm nỗi đau đến mãi mãi.

Hơn sáu năm mấy qua không bằng một vài tháng.. thậm chí không là gì cả.. không đủ quan trọng để anh có thể vì em mà từ bỏ.

Những kẻ một mình.. như em.. những kẻ trót bị lãng quên và bỏ rơi ở đâu đó.. thì ban đêm là cả một nỗi ám ảnh thật dài.

Có những nỗi buồn chỉ ban đêm mới thấu. Có những nỗi cô đơn chỉ cơn mưa chiều lạnh ấy mới hiểu.

Chỉ có bản thân mình là cố chấp nên chưa thể quên.. những kỉ niệm vui - buồn.. hạnh phúc hay khó khăn từng cùng nhau vượt qua đâu phải muốn là quên được đâu.. còn với người thì có gì mà đáng nhớ vì thế cầu xin đừng ai nhớ tới mình.

Bắt đầu cuộc sống mới lặng lẽ hơn... chỉ gỏn gọn lại một từ thôi "chán".

Mong thời gian giúp kí ức sớm phai nhòa.

Tập dần cho mình thói quen rời xa thế giới ảo đau thương này.

*Cười*

06-05-2013, 20:30

Sao đến nay em vẫn không muốn chấp nhận sự thật ấy. Cái sự thật rằng chúng ta đã chia tay. Ngày em đặt chân lên trước vạch xuất phát của cuộc đời mình, cũng là ngày em ý thức được con đường đó không hề dễ đi. Bởi lẽ cái thói quen yêu thương nó đã in sâu quá khiến em không thể nào dứt ra nổi. Cho dù nó có bị sương mù che phủ hay bị vùi sâu xuống tuyết trắng..cho dù nó có phải chịu muôn vàn mưa xa hay trải dài trong nắng hạ em cũng đều không sợ, nhưng điều khiến lòng em thực sự lo lắng đó là không lẽ con đường đó chỉ có mình em đi ?

Trước đây em nghĩ là, muốn có được thứ mình muốn, ắt hẳn phải phấn đấu.Tình yêu cũng là thứ em muốn, chắc chắn phải phấn đấu mới có được. Sau này mới biết rằng, tình yêu không phải thứ cố gắng mà có thể có được. Cố đến mấy, vẫn thấy có người hơn.Thậm chí nhiều khi, không hiểu người ta hơn em ở điểm gì. Dù thua kém trong tổng thể, nhưng người ta vẫn có được tình yêu mà em cố mãi không có được, chẳng phải, em quá tầm thường còn người ta bình thường sao ?

Em muốn mỉm cười mà nói với anh 1 câu chúc anh hạnh phúc nhưng tiếc là em không làm được vì bản năng ích kỉ cứ thắt chặt làm em khó mà buông bỏ được, suy nghĩ, lương tâm và đạo đức nhắc em rằng em không nên tiếp tục duy trì mối quan hệ này, nhưng chỉ có một thứ phản bội lại tất cả đó là trái tim. Giữa em và anh giờ đây là cái lưng chừng chẳng thể gọi tên, tình cảm đó còn hay không sao anh chưa một lần nắm giữ. Có thể sau rất nhiều lặng im, cái tên anh trong trí nhớ sẽ khiến em bật khóc, em không thể đưa tay như đã từng chạm vào môi mắt vì đã ở quá xa. Đôi lúc cũng phải cám ơn người thứ ba để ta hiểu rằng đã không còn khái niệm duy nhất trong nhau.

Chẳng ai buồn chắt chiu những ngày cũ, giữ lại chút nhói lòng đã thừa thãi để biết rằng bước tiếp với hiện tại là đúng hay sai. Chẳng ai buồn níu kéo một bàn tay, đã từng đan vào nhau ấm áp, đã từng nghĩ chẳng thể tìm đâu hơi ấm khác, giờ cũng chỉ ngơ ngác nắm lấy những chua chát đến trống không. Có một vài người vì yêu thương có thể làm tất cả mọi điều. Có một vài người chẳng làm gì cho yêu thương mà chỉ lặng lẽ yêu, dù yêu thương có ở đó, ở đấy, ở xa xa, ở vô cực. Riêng em nhận ra rằng, điều duy nhất em có thể làm cho anh đó là gìn giữ một sự im lặng. Để sự im lặng ấy lấp đầy những trống vắng trong cả em và anh. Đó hẳn là một điều không hề dễ dàng. Nhưng đôi khi, đó lại là điều duy nhất.

Em hiểu ra chẳng có thương yêu nào là mãi mãi. Chỉ có khoảnh khắc bên nhau là trường tồn vĩnh cửu. Em thôi đây, không trông mong, không hy vọng nữa. Em sẽ chấp nhận rằng mình đã yêu nhau vừa đủ để kết thúc. Không thể có tình yêu suốt kiếp. Đôi khi, vai trò của người này trong cuộc đời người kia chỉ đơn giản là đi chung một đoạn đường, ngắn hay dài nhưng sau đó đều phải nói tạm biệt. Chỉ có điều, em rồi sẽ không biết đâu là thương yêu thật sự.

Ai sẽ dạy em cách đánh vần hai chữ “lãng quên”, khi anh là người đã dạy em chữ “thương” và chữ “nhớ” ? Ai sẽ dạy cho trái tim em hai chữ bình yên, khi tổn thương đã theo bước chân anh đến, ngay từ những ngày đầu tiên. Có sự rời bỏ nào là trọn vẹn cho người ở lại ? Và có sự ra đi nào là nhẹ lòng cho người ở xa ? Anh đã dạy em cách yêu thương lấy một trái tim, thế sao không chỉ cho em cách để quên đi một người. 

Nỗi nhớ, có lẽ là một bản năng, nhưng để quên đi, người ta cần phải học. Chẳng dễ dàng gì để xóa đi một phần đời có buồn, có vui với người ta đã xem như là tất cả những gì mình có. Chẳng dễ dàng gì để chối bỏ chính mình với tình yêu ngày hôm qua đã như là một lẽ sống. Chẳng dễ dàng gì để lãng quên.

Sẽ thế nào..khi nỗi nhớ anh đã ngấm vào mỗi giây em thở.

Sẽ thế nào...khi những thói quen yêu thương ngày qua đã trở thành cuộc sống.

Sẽ thế nào..khi những người đến sau đều chỉ là một cái bóng thay thế.

Sẽ thế nào..khi cố quên..lòng lại càng nhớ.

Sẽ quá khó để quên và sẽ quá đớn đau để gạt bỏ nước mắt khi chọn vứt bỏ một tình yêu đã có.

09-05-2013, 11:03

Người ta nói :

Chia tay không phải là hết. Nhưng tất cả đã chấm hết khi chia tay.

Người ta nói :

Chia tay rồi vẫn có thể làm bạn. Nhưng mấy ai làm được điều đó.
Tình bạn có thể trở thành tình yêu, ngược lại thì còn phải suy nghĩ.

Người ta nói :

Chỉ cần người hạnh phúc thì tôi cũng hạnh phúc. Dối lòng, vì hạnh phúc của tôi là có người.

Người ta nói :

Vì yêu có thể làm tất cả. Vậy vì yêu có thể dâng tình yêu cho người khác không ?
Vì yêu người tôi sẽ từ bỏ mọi thứ. Nhưng thứ người đang từ bỏ là tôi.

Người ta nói :

Mỗi ngày tôi luôn nhắc bản thân phải quên người. Lầm rồi, khi tôi "nhắc" là khi tôi "nhớ" người.

Người ta nói :

Không gì chia cách được chúng tôi! Thật ra người đang lo sợ về sự chia ly.
Tôi sẽ yêu người mãi mãi. Nhưng mãi mãi người không yêu mình tôi.

Người ta nói :

Khoảng cách và thời gian không là gì khi yêu nhau.
Nhưng đã có khoảng cách xuất hiện trong thời gian ta đang yêu.

Người ta nói :

Tôi luôn luôn bên người. Người có thể bên tôi 24/24 không?
Hãy tin tôi, tôi hứa! Người có bao nhiêu % tự tin về lời hứa?
Lời hứa chẳng qua chỉ là một lời nói, mà nói thì ai chẳng nói được.

Người ta nói :

Tình yêu giúp con người ta mạnh mẽ hơn. Thật ra tình yêu là nguyên nhân chính của sự yêu đuối, nhu nhược, tự ti.

Người ta nói :

Trong tình yêu, kẻ ở lại là kẻ chiến thắng. Nhưng kẻ ra đi mới là kẻ mạnh.

26-05-2013, 19:09

Hôm nay mưa. Mưa lất phất buồn. Con đường dài càng thêm hun hút. Những vòng xe chợt trắng xóa như nhạt nhòa trong đêm mưa. Ta vội vã đi dưới bóng mưa qua vội vã. Chợt nghe lòng ngun ngút lạnh. Lạnh vô chừng. Hình như ngày xưa ấy cũng có mưa rơi…

Từ độ nào tiếng mưa nghe buồn thế? Rả rích. Đều đều. Cứ như là tiếng vọng của một khúc kinh cầu. Phải chăng từ ngàn xưa rồi tiếng mưa đã thế? Hay chỉ mới từ khi ta thôi không còn vô tâm nữa? Ta hỏi mưa. Mưa chẳng trả lời. Mưa lặng lẽ buông mình tan vào trong đất. Mưa cũng dỗi hờn? Mưa bỏ ta đi!…

Ngày ấy, nép dưới mái hiên, ta chợt nghe lòng mình không còn vô tâm nữa. Đưa tay hứng giọt mưa rơi. Lòng bàn tay lạnh ngắt. Hạt mưa vỡ tan đọng giữa lòng bàn tay. Ta tiếc nuối siết bàn tay lại. Giọt mưa lạnh lùng len nhè nhẹ qua tay. Trong tay trống rỗng. Trong lòng trống rỗng…Cho đến tận bây giờ ta vẫn giữ thói quen hay giơ tay hứng những giọt mưa rơi. Nhưng không bao giờ ta siết bàn tay mình lại thêm lần nữa. Không thể nào nắm giữ được hạt mưa đâu. Thôi thì cứ xòe bàn tay lạnh ngắt, nhìn mưa rơi, rồi lại nhìn mưa len nhè nhẹ qua tay. Từng giọt… Từng giọt… Đến rồi đi… Những giọt mưa đến rồi lại đi

Mưa thành phố cũng vô tình ghê lắm. Đến vội vàng mà đi cũng vội vàng. Cơ hồ như chẳng thèm biết có một người đang âm thầm đi trên con phố dài hun hút. Mưa đến. Rồi mưa đi. Chỉ còn để lại những lạnh lùng. Người đi vẫn âm thầm đi trên phố. Mưa ơi, cớ sao không dừng chân một chốc, cho người đi đỡ một chút lạnh lùng. Cho người đi còn được hứng mưa rơi, tự dối lòng giọt mưa ấm lắm…

04-06-2013, 21:06

Một mình trên đường là nỗi cô đơn tuyệt vời nhất. Bồng bềnh. Phiêu diêu. Cảm giác không ai theo kịp mình, thấy mình như con bướm cứ chập chờn, chập chờn, không ai nắm bắt được. Vậy là không cần diễn, không cần đối phó; vậy là gương mặt cứ mềm ra, ngây ngây; vậy là ý nghĩ mông mênh, vu vơ không ra đầu cuối, đang nhớ người này, sực nhớ người kia…

18-08-2013, 16:27

"Đừng dại hỏi về quá khứ, để rồi đi ghen với tình cũ của người ta. Chẳng ai so sánh lại với những điều đã qua, chẳng ai cạnh tranh nổi với một ảo ảnh, có hiểu không? Hoài công…
Đã là quá khứ, thì dù trong ngần đến thế nào, cũng đã là ảo ảnh, có với tay níu kéo cũng chỉ vơ vào toàn những hư không. Đã là người cũ, thì dù lòng có yêu nhiều đến đâu, cũng đã là dư âm, thỉnh thoảng gọi thầm cũng chỉ nghe tiếng vọng lại khô khốc như mưa mùa nắng hạn. Tên người lẩn khuất vào gió trời, bay mất rồi, còn gì nữa mà ghen, hở Hiện-Tại?
Cho nên thay vì dằn vặt cả hai vì một người-thứ-ba-đã-cũ, sao tự bản thân không cố gắng sống vì nhau, để từ giờ phút này trở đi, Hiện-Tại sẽ là duy nhất và là hiện thân của Tương-Lai?"

21-08-2013, 10:13

Có những ngày cơn mưa bay bay phủ lối về, không đủ ướt tóc, không đủ lạnh bờ vai, không đủ để xóa đi những vết hoen ố của nỗi sầu đọng lên quầng mắt… Ta một mình lang thang qua những con đường cũ, đếm nhưng kỉ niệm cũ và lắng nghe ai đó vô tình nhắc về những cái cũ.

Một chút buồn, một chút bồi hồi, một chút xót xa và một chút vui cho những người mới và những cái mới. Ta ghé vào căn nhà hoang tàn, vắng lặng với những đống đổ nát và những hình thù kì dị, một cảm giác rợn người, cô độc đến kì lạ, như thế gian này chỉ có mình ta trơ trọi… Từng bước, từng bước dẫm qua những mảnh vỡ dư thừa mà người ta ném lại chợt thất nao lòng. Những mảnh vỡ giống như những yêu thương ngày nào mà người vội vàng bỏ lại ngổn ngang, vương vãi trên con đường người đang đi dở rồi vội vàng rẽ sang một con đường mới. Chỉ còn một mình ta, trơ trọi với những mảnh vỡ cứa vào đôi bàn chân non rớm máu, lặng thầm gom nhặt những mảnh vỡ sắc cạnh đặt vào chiếc hộp mang tên kí ức mà xước đôi tay mềm, xót lắm… Một mình ta dọn sạch đống hoang tàn người vội bỏ lại trên con đường dài này, đến bao giờ mới hết, đến bao giờ những mảnh vỡ thôi đâm vào tay ta, không cào xé đôi bàn chân ta?

Ừ thì ta tự cho là duyên số, vin vào đó như một cái cớ để chấp nhận những thực tế đang xảy ra, để chấp nhận dọn sạch những mảnh vỡ trên con đường dài để mà bước tiếp, để mà đôi chân được chạm vào thảm cỏ mềm ướt sương, để mà đôi tay sẽ hứng lấy những tia nắng ấm áp của sự bình yên của ngày mới…

Học cách sống với nỗi buồn để rồi từ đó tạo niềm vui cho riêng mình. Thực ra thì ta nhanh quên lắm, những dòng cảm xúc mà ta đã quên mất cái tên chỉ lâu lâu hiện về, lướt qua ta như cơn gió nhẹ, không đủ để thành giông tố để mà bồi hồi, vấn vương, và se lạnh đôi bàn tay một tí. Những nỗi buồn cũng là hương vị của cuộc sống, thiếu chúng thì giống như một món ăn không nêm gia vị, nhạt nhẽo, đáng chán biết chừng nào?

Cuộc đời ta đã đi qua hơn 1/3 cuộc đời, đã nếm đủ mọi vị, cay, đắng, ngọt bùi... đã biết đến thế nào là nỗi đau tận cùng, biết thế nào là tâm can giằng xé, biết thế nào là cảm giác bất lực khi nhìn sự sống của mình vụt trôi trước mắt, biết thế nào là cảm giác muốn được chết đi… tất cả đó, tận cùng chưa?

Để rồi nhận ra chẳng có gì là tận cùng cả, tận cùng của sự sống là cái chết, tận cùng của bóng đêm là ánh sáng, tận cùng của địa ngục là thiên đàng… Có gì đâu, tất cả chỉ như phù du, đến rồi đi, tồn tại rồi tan biến…

1/3 cuộc đời trôi qua như cơn mưa rào mùa Hạ, nhanh đến nhiều khi ta còn ngẩn ngơ. Vì mới hôm nào ta vẫn còn là cô bé cắt tóc con trai cháy nắng, gầy gò, đen nhẻm, lông nhông theo lũ bạn thả bò, chọi cỏ gà, đánh khẳng, đánh trận giả… Rồi buông xuôi thời gian một khoảng thời gian như qua một mốc giao mùa, ta lại trở về bên khung trời xưa cũ, với tóc dài, áo dài trắng tinh khôi, nụ cười e ấp trước những kỉ niệm cũ…

Chưa kịp ngoảnh đầu lại ta giờ đây, giữa dòng đời tấp nập, giữa những con đường đan xen không biết phải bước vào con đường nào. Tiếp tục con đường đang đi? Tiếp tục nhặt nhạnh những mảnh vỡ? Tiếp tục tìm đến cuối con đường mù mịt kia mà không biết điều gì đang chờ đợi ta ở đó?

Hay bỏ dở con đường? Bỏ lại những mảnh vụn? Chạy trốn những kí ức nhạt nhòa, những nỗi đau?

Để làm gì?

Những vết thương có thể lành nhưng vết sẹo thì không thể xóa mờ! Đối mặt, chấp nhận và tha thứ! 

Hãy bước đi tiếp, dù ta chỉ có một mình...

15-10-2013, 15:58

“Cuộc sống có những ngã ba ngã tư, có những đoạn đường dài hun hút tưởng như không cùng. Trên con đường ấy, nhiều khi ta cảm giác cuộc sống thật thú vị với bao người đồng hành, nhưng cũng có khi chỉ một mình ta loay hoay giữa những ngã rẽ, không biết đi đâu về đâu…”

Ta thích cảm giác lang thang giữa chốn hoa lệ này một mình, thích ghé lại những chỗ quen và rong ruổi phố, ta thích thức đêm trong một căn phòng tối, đơn độc mỗi ta với thứ ánh sáng mờ tịt của cái laptop...cứ thế mà mò mẫm gõ lọc cọc...

chỉ có những lúc thế này ta mới thấy lòng mình bình yên đến lạ,dù ta biết vẫn âm ỉ thanh vang của những hối hả bộn bề,của những ồn ào tấp nập,những yêu ghét quẩn quanh

Càng lớn ta càng thấy mình khác đi, đọc lại những dòng mình viết ngày xưa ta thấy hay nhưng chẳng thể nào viết lại đc,cả cái hay của ngày xưa cũng đã khác hôm nay thì làm sao trách con người thay đổi

Mọi thứ bây giờ đối với ta thật nhẹ nhàng, ....mong ai đó sống tốt và hạnh phúc như một hoài niệm....

Hạnh phúc bây giờ đối với ta cũng thật đơn giản, là ở bên cạnh, sẻ chia những yêu thương nhọc nhằn,đưa nhau về một góc nhỏ bình yên....Mong cho ai đó một giấc ngủ say, vùi đi những mệt mỏi,...Ta sẽ làm rất nhiều vì ta tin cuộc đời chưa chắc đã dài thì yêu thương phải chăng là ngắn ngủi?

Lại chập chờn trong ta cái triết lý của Trịnh


"Càng sống ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó.Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau.Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai.Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước....

Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề. Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác .Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi...

Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hoá ra chẳng bao giờ quên được.Mượn cuộc tình này để xoá cuộc tình kia chỉ là sự vá víu cho tâm hồn.Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi...

Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống .Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung"___Trịnh Công Sơn.

Cái triết lý ấy đeo đẳng ta đến tận bây giờ...nó khiến ta cảm nhận mọi thứ trong cuộc sống này đến rồi đi cũng chỉ là những tất yếu, hãy đón nhận dù là yêu thương hay khôn khổ,miễn là tâm mình bình an và tim mình vẫn nghe nhịp đập của hạnh phúc.

09-11-2013, 12:12

Cuộc sống là những chuỗi lần vấp ngã rồi đứng lên, thương tích là điều không thể tránh khỏi. Những vết thương rồi sẽ tự lành da. Có khi chúng thành sẹo loang lỗ, in hằn dai dẳng không xóa được. Có khi sau bao năm nhìn lại, chỉ thấy hình ảnh mờ ảo nhạt nhòa, cố thế nào cũng chẳng thể nhìn rõ. 

Ngã sẽ đau. Ai cũng sợ đau. Nhưng không ai chưa từng bị đau, dù chỉ là một lần trong đời.

Đôi khi nỗi đau mang một ý nghĩa quan trọng và thiêng liêng. Vì nếu cả cuộc đời này đều tươi hồng và phủ đầy màu yên vui thì liệu còn ai trân trọng những điều mình đang có? Liệu có ai cảm thấy hạnh phúc khi may mắn mỉm cười? Vì mỗi vết thương là một bài học đáng để khắc ghi.

Đó là lúc ta tập đi rồi té ngã, khóc nức nở vì sợ hãi, nhức nhối đau rát vì trầy xước. Nó dạy ta biết đi trên chính đôi chân mình, không cần dìu đỡ, không cần nâng niu. Một ngày ta tự do bay nhảy, ta sẽ cảm ơn lắm lần té ngã đầu đời.

Đó là lúc ta trốn học đi chơi rồi bị mẹ bắt, khóc mếu máo vì bị đòn đau, nấc từng cơn để nói lời xin lỗi. Ta trở thành một đứa con ngoan, ta trân trọng khoảng khắc được đến trường, ta biết dù thế nào cũng không được làm cha mẹ buồn lòng.

Đó là lúc ai đó từ chối tình cảm nơi ta, buồn bã vì mầm xanh chưa kịp nảy đã tàn úa chết khô. Ta hiểu được rằng thế gian này còn nhiều thứ không như ta mong muốn, điều ta nên làm là chấp nhận nó, chấp nhận cuộc sống này vốn không chỉ có màu hồng êm ái. Và sẽ còn nhiều, nhiều lắm những người thích hợp với ta.

Đó là lúc người ta yêu thương mất đi, về với thế giới xa lạ. Nước mắt không ngừng tuông, lòng nặng trĩu hoặc trống rỗng một lỗ sâu không đáy. Ta biết sống tốt hơn từng ngày, quý mến từng khoảng khắc trên cuộc đời này, sống xứng đáng và sống cả phần của họ. 

Đó là lúc người thân yêu quay lưng với ta. Cảm giác nhơ nhuốc và thất vọng vì bị bội phản, nước mắt không rơi được, mọi điều tốt đẹp vỡ tan như bong bóng xà phòng. Nó dạy ta biết mạnh mẽ và kiên cường, đặt niềm tin đúng chỗ, bản lĩnh và không bao giờ được làm điều tương tự với người khác.

Đó là lúc người ta yêu nhẫn tâm bỏ ta ở lại. Nỗi đau quay quắt thấu cả vào tim, nước mắt nuốt ngược vào trong và nghẹn thắt từng nhịp thở. Đó là lúc đôi chân ta bỗng cứng cáp lạ thường. Hiểu rằng ai cũng cần cô đơn, để hiên ngang đứng giữa đất trời, để yêu bản thân thêm nhiều lần nữa, để cho tim mình được nghỉ ngơi trước khi tìm được một người thật sự xứng đáng.

Có những vết thương cứ cứng đầu bám mãi trong tim.

Có những nỗi đau không dễ dàng xóa, càng muốn rũ bỏ chúng lại càng mang hình hài rõ ràng.

Thế nhưng dù thời gian còn phải đầu hàng trước những nỗi đau rất lì lợm không chịu biến mất thì vẫn có những-thứ-không-cần-phải-quên.

1) Đan Dương

Đ a u - t ự - k h ắ c - s ẽ - b u ô n g!
Đâu phải thế, đúng không?



24-03-2013, 23:02

Bắt đầu từ hôm nay sẽ cất hết những niềm đau vào một gốc nào đó thật sâu mà Tôi có thể tránh chạm đến, Tôi muốn mình mạnh mẽ đứng dậy và mỉm cười nhiều hơn để bước tiếp trên con đường phía trước.

Tôi đã yêu hết mình và cố gắng hết sức, nhưng cuối cùng thì sao ? Tôi vẫn thua. Tôi đã quá bi lụy đến nỗi đánh mất lòng tự trọng của mình, nhưng rồi thì sao ? Chẳng ai hiểu.

Lúc trước Tôi đã từng xem Người quan trọng hơn cả bản thân Tôi. Còn bây giờ Tôi phải tự nhìn lại bản thân mình rồi, Tôi thiết nghĩ đươc một điều: không ai yêu mình bằng chính bản thân mình cả..



25-03-2013, 21:03


Thời gian qua đúng là những chuỗi ngày không mấy tốt đẹp đối với Tôi. Thiết nghĩ cứ đau đớn cũng không lay động được gì nên dặn lòng sẽ từ bỏ, muốn tìm đến nơi nào đó để khỏa lắp đi nỗi buồn nhưng rồi chính sai lầm ấy vô tình làm tổn thương một trái tim non nớt.

Tin tưởng rằng Người sẽ thay đổi và hiểu rõ nhất những việc Tôi làm là vì điều gì. Nhưng Người chỉ nhìn vào cái vỏ bọc bên ngoài rồi phán xét Tôi rằng Tôi đã hết yêu Người. Chắc Người không biết được tình cảm Tôi dành cho Người còn nhiều đến mức nào đâu, Tôi chưa bao giờ tách Người ra khỏi suy nghĩ của mình dù Tôi đang ở bên ai khác.

Khi nghe người nói đã xóa Y!M Tôi thì Tôi chỉ biết mỉm cười nhẹ, cảm xúc trong lòng rất khó diễn tả. Tôi không đòi hỏi gì hết Tôi chỉ xin Người đừng ép Tôi làm điều ngược lại, Tôi tôn trọng cách làm của Người vì dù sao Tôi cũng không còn cái quyền để đưa ra cảm nhận của mình.

Tôi sẽ tạm biến mất khỏi ánh nhìn nơi Người. Tôi mong Người sẽ vui vẻ và bình yên hơn khi không còn thấy Tôi lẩn quẩn nữa. Người hãy sống thật tốt và phải thật hạnh phúc với sự lựa chọn của mình đó nhé. Tôi tin Người làm được mà vì Tôi biết Người rất mạnh mẽ.



27-03-2013, 13:34


Từ hôm nay chính thức đưa những yêu thương xưa vào quá khứ để bắt đầu lại một cuộc sống mới, một tình yêu mới.

Đừng trách gì em nữa nhé, vì anh mà em đã từ bỏ nhiều thứ mà đáng lẽ ra em phải trân trọng, để rồi em được gì ngoài vết đau càng thêm sâu. 

Sợ anh buồn nên em chọn con đường một mình, nghĩ đến anh, luôn cho anh một cơ hội quay đầu nhưng anh đã không làm thế, anh chọn cách làm đau em chứ không phải Người ấy.

Anh vô tình thì em cũng không níu kéo anh nữa, em mong anh hạnh phúc với hiện tại, em hứa cũng sẽ thật hạnh phúc như anh.

Em sẽ quên như chưa từng biết nhớ. Người-lạ-đã-từng-quen.

04-04-2013, 15:21


Đơn giản em cũng chỉ là một con người bình thường, cũng có sai lầm, cũng có những phút vô tư làm người khác buồn và bị tổn thương, nhưng quan trọng, em đã biết bước qua, đạp trên dư luận, gạt đi nỗi đau và nước mắt, để chạy đi tìm tình yêu của em. Khó khăn lắm mới tìm được lại em sau bao ngày giông bão, vậy mà vừa trở về, em vẫn chẳng có nổi một ngày bình yên…

Lặng im… nếu trong lúc này em chọn cách lặng im thì anh cũng đừng làm gì hết anh nhé. Cứ lặng im cùng với em, lặng im nhìn nhau như hai người xa lạ, lặng im nhìn hạnh phúc trôi qua tay, lặng im nhìn lời ước hẹn bay theo gió, trôi theo mây, tan theo ảo ảnh…

Lặng im… Vì em biết có làm bất cứ điều gì đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi được những kết quả đã mặc nhiên như thế, những kết quả mà chúng ta không mong muốn như thế...

Và dù thế nào cũng hãy gượng cười, thầm cảm ơn cuộc đời này đã dạy cho chúng ta thêm một bài học đắt giá về tình yêu, về lòng tin, về cách nhìn nhận, về vốn sống và vốn trải nghiệm…

Đơn giản, chúng ta chưa yêu hết mình, chưa tin tuyệt đối, chưa nhìn đời bằng con mắt chân thật, chưa cảm nhận cuộc sống bằng những rung cảm thật và không dám trải nghiệm sự đời vì sợ tổn thương thêm một lần nữa.

Chưa bao giờ em nghĩ rằng mình có đủ dũng khí để vứt bỏ thứ tình cảm này. Em yếu đuối hơn cái vẻ ngoài vốn dĩ, em hay cười hay nói nhưng không có nghĩa sâu thẳm bên trong em không có tổn thương nào, chỉ là nó quá nhiều để có thể giải toả bằng cách khóc oà với khuôn mặt nhăn nhúm.

Trải qua quá nhiều những biến cố, em hiểu rằng, dù đau nhưng thứ mình cần vứt lại không phải là bản thân mình mà chính là thứ tình cảm khiến mình trở nên hoang dại.

07-04-2013, 14:46


Em biết nhiều người dù đau, dù mỏi mệt, dù đã chằng chịt những vết xướt trong tim, mà việc buông tay một mối tình vẫn là điều chưa thể!

Cuối cùng, điều người ta luyến tiếc, đâu phải là người kia, mà là những tháng ngày ấp ôm nuôi dưỡng tình cảm ấy, những tháng ngày mà kí ức ở đó đã qua một lần và sẽ không bao giờ trở lại.

Điều khiến chúng ta còn khắc khoải, là tình cảm, chứ không phải là người ta...

Người ta vẫn cứ mãi vỗ về nhau: "Quên người đó đi" ... mà sao không một lần bảo với nhau: "Quên tình cảm đó đi".

Trong khi quên một tình cảm không phải dễ chịu hơn nhiều so với việc quên một người đã từng quá đỗi quan trọng hay sao.

Anh nói không ai hiểu anh, chỉ có một người, không phải em. Nhưng trong 1 cuộc chơi không có sự công bằng, em kệ. Em không hiểu, và cũng không cần hiểu. Quan trọng là em yêu anh.

Nhưng chính những sự tình cờ khiến em tự hiểu anh hơn bao giờ hết. Hiểu là một chuyện, hành động lại là chuyện khác. Từ trước đến giờ vẫn thế, mỗi khi em hiểu ra thì đã muộn, và bây giờ người ấy sắp kéo anh xa rời em.

Nếu quay trở lại hai ba tháng trước, nếu em biểu hiện khác đi, nếu em không vội vàng, nếu em không đòi hỏi câu trả lời quá nhanh, nếu em dịu dàng hơn... thì có phải hôm nay đã không phải nhìn anh hạnh phúc viết tên mình với tên một người con gái khác - mà không phải tên em.

Thôi tất cả, chờ đợi, nhớ nhung, hy vọng, hờn tủi… Em quên tất cả những điều đấy, như thể chúng chưa từng tồn tại, chưa từng khắc khoải trong trái tim em.

Em sai lầm, nhưng em chẳng hề hối hận. Giữ sao được người đi qua cuộc đời.. Dẫu sao cũng cảm ơn thời gian đã trả lại cho em sự bình yên sau những ngày lạc trong sóng gió tình yêu - không anh! Xếp lại hồi ức, xếp lại kỷ niệm, xếp lại giấc mơ.

11-04-2013, 12:44


Em, chẳng bao giờ để nước mắt tự nhiên tuôn chảy khi đang ở đám đông hoặc khóc nức nở như một đứa trẻ trước mặt một ai đó. Và để đến khi một mình, bao nhiêu tủi hờn cứ thế ướt đẫm giấc mơ em.

Ai đó giữ lấy niềm tin của em và đi mất. Hoặc là vô tình, hoặc là cố ý, họ âm thầm làm tổn thương em. Cách mà em đối mặt là chấp nhận và rời xa. Không giận dữ, không quát mắng hay thù hận. Chẳng gì cả. Tất thảy những thứ mà em đã làm là bước qua và im lặng.

Bận bịu thì để niềm yêu vào một góc, khi nhớ thì lấy ra ngắm nhìn. Yêu thương dành cho anh, đôi khi chỉ là thứ thói quen khó bỏ. Hoặc là cần, vì cần nên mới không thể nào rời xa.

Người ta yêu nhau, rồi rời xa, đó là quy luật tất yếu. Và em thấy thanh thản, nghĩ rằng đó là giới hạn, mà với em, bất kể điều gì cũng sẽ phải có giới hạn. Mọi quy luật đều quay về ý nghĩa của sự trống rỗng. Là chấp nhận và buông tay khi mỏi. Đừng tự dối mình và dối người. Chẳng phải khóe mắt em vẫn ngân ngấn nước hay sóng mũi cay xè mỗi lúc cô đơn bất chợt ùa đến đó sao?

Hay những khi chông chênh trong chính cuộc sống của mình, nỗi đau em gánh trên vai, biết bao lần tự chắp vá và chồng chéo đến rách nát từ chính em, những lúc ấy, thứ mà em mong có được duy nhất là một câu ủi an, từ bất kì ai cũng được. Chẳng phải em đã từng như thế sao? 

Em vẫn ngây dại tìm lại trong đống tro tàn của quá khứ, từng hơi ấm còn lại để sưởi ấm trái tim mình mà tình yêu nguyên vẹn vẫn còn dành hết cho anh. Lý trí bảo đôi chân mệt mỏi phải bước đi tiếp trên những mảnh vỡ của tình yêu anh để lại, từng mảnh từng mảnh đâm vào làm chảy máu, không chỉ đôi chân mà còn cả con tim vốn quá mong manh. Em đau và lạnh như thể con tim tan nát đang bỏ em chạy theo những ảo ảnh của anh, theo anh quá khứ đã từng yêu em. Nhưng em biết, dù nó có phép màu cũng không thể nào chạy theo được bởi lẽ trái tim anh đã có hình bóng ai kia rồi.

Người ta nói, không có tình yêu vĩnh cửu và chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu. Trái tim anh bây giờ không còn thuộc về em nữa, nhưng sao những tháng ngày những kỷ niệm của chúng ta mãi mãi không thể phai phôi trong em. Em cố gắng giấu chúng thật kỹ và chôn vùi chúng trước hàng ngàn hàng vạn bộn bề của cuộc sống, vậy mà chúng vẫn hiển hiện rõ ràng trong trái tim em như một điều tất yếu, chưa từng mất dấu. Rồi trái tim lại mang trong mình một niềm đau mang tên anh.

Em vẫn bước đi đấy, vẫn tiến lên phía truớc để kệ trái tim rỉ máu và đôi chân mỏi nhừ vì cuộc sống cô đơn, nhưng cũng đôi lần em lạc bước trở lại quá khứ ngày ấy, nó giống như một khu vườn hoang tàn sau cơn giông bão, chỉ còn lại những niềm đau đớn khôn nguôi về một tình yêu, về một người trong ấy đã hoàn toàn ra khỏi thế giới của em, để đôi mắt thêm u buồn và mưa gió ngập tràn không biết đến bao giờ mới có thể chạm tay tới được bình yên…

Có liều thuốc nào hữu hiệu để khiến em chữa lành những tổn thương, những đau đớn của mối tình ấy đây? Câu trả lời đó là thời gian. Thời gian cứ trôi, những vết thương cũng không biết bao nhiêu lần, khô miệng rồi lại bị những tác động bên ngoài, lại sưng tấy, lại đau đớn khủng khiếp biết không. Anh tay trong tay ai đó có biết rằng em đang chảy máu con tim? Không cách gì lành lại được, mà có lành được rồi thì nó vẫn để lại những vết sẹo dài như những dấu vết của vết thương lòng.

Quá khứ vẫn là quá khứ, con người ta phải sống với hiện tại và tương lai, em biết điều đó và chấp nhận điều đó. Quá khứ đã làm em mất đi nụ cười hạnh phúc, còn hiện tại em phải tìm lại những điều đó, tìm lại ánh mắt biết cười và nụ cười toả nắng ngày xưa.

14-04-2013, 13:09


Đã đến lúc.

Đem tất cả cất vào 1 góc chỉ mình ta biết.

Dù rằng lòng vẫn còn yêu nhưng vẫn phải xa.

Không thể quên nhưng tim này chẳng thể đau hơn nữa.

Dừng mọi thứ tại đây nhé.

*Cười*

16-04-2013, 12:35


Đôi khi chúng ta yêu một người, chỉ vì một thứ mà chúng ta đã tìm thấy tình cờ trong lần đầu gặp gỡ. Ấn tượng về một người từ quá khứ lớn hơn tất cả những thứ được xây dựng và chắp vá sau đổ vỡ và tổn thương.

Nhưng, nếu thứ chúng ta đã tìm thấy vĩ đại hơn tất cả, thì tại sao lại thất vọng khi thời gian thổi tàn đi những điều không còn mới mẻ? Chúng ta thích một người chỉ cần một lý do, nhưng lại dễ dàng ghét một người vì vô vàn tác động.

Bài hát nghe mãi rồi cũng chán, con người gặp gỡ rồi lãng quên, hóa ra, tình cảm lại là thứ dễ tàn nhất, bởi suy cho cùng, chúng ta không thắng nổi thời gian, không thắng nổi số phận, không thắng nổi định kiến, và không thắng nổi chính mình. 

Nên xuyên suốt trong cuộc đời của chúng ta là những cuộc gặp gỡ và chia ly, để bàng bạc trong nhau chỉ là những dư âm của sự lỡ làng, chúng ta yêu rồi để thua… vì thích một người thì chỉ cần một, nhưng bỏ một người lại vì rất nhiều. 

19-04-2013, 20:37


Buồn lắm..

Nhưng vẫn phải giả vờ mạnh mẽ

Chán lắm..

Khi cứ phải cười dù chỉ muốn nhắm mắt lại và ngừng nghĩ suy

Mệt lắm..

Khi phải giấu trong mình bao nhiêu cảm xúc

Ừ thì..

Chẳng ai hiểu được đâu :))

22-04-2013, 22:43


Có buổi sáng chạy xe rất chậm, bao người qua mặt, bao xe bấm còi. Lừng lững mà đi.

Có buổi chiều không về nhà vội, không cần đến chổ làm. Chẳng ai chờ đợi, không ai điểm danh.

Có những tối không biết làm gì để đừng đến ngay mai, để khỏi gặp những buổi mai nhàn hạ. Bỗng chốc lọt vào đám kẹt xe không cau có gì.

Chiếc điện thoại cũng rảnh rang cả ngày dù trong vùng phủ sóng,không một tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ, chỉ âm thầm đếm nhịp thời gian.

Đó cũng không phải là ngày chủ nhật.

Ta có cần cho ai?

Lững thững ta trôi giữa dòng đời, người đi đâu quá vội. Người nối nhau bất tận triền miên. Những dòng xe cuốn đi trong vô thức. Bất ngờ gặp một người quen mà lòng chưa kịp thấy vui hơn, rồi người đi như gió cuốn sau khi để lại câu chào “gặp lại sau nhé”.

Thoảng trong cuộc đời ta gặp những ngày như thế, nhẹ hẫng, lưng chừng. Chợt thèm những vòng xe có đích, những đợi chờ, trách cứ, những bận rộn vô chừng, chợt sợ sống một ngày không biết gì vội vã…

Nhiều lúc cả ngày không nhận được một cú điện thoại từ ai cả, cảm giác như mọi người đang lao đi về phía trước còn mình thì ở lại, ở một xó xỉnh nào đó của cuộc đời, dõi theo những con người rộn rã ngoài kia.
Nhiều lúc bỗng phát hiện mình đã đánh rơi nhiều tình bạn, nhiều người mà mình đã từng quen. Đến nỗi khi gặp lại chỉ có thể trao nhau những nụ cười gượng gạo, còn cái nhìn thì ráo hoảnh.

Nhiều lúc than rằng muốn bỏ thành phố xa hoa này đến một hòn đảo xa lạ nào đó ngoài khơi kia, nhưng nghĩ đến cái cô quạnh, nghĩ đến mình sẽ thèm nghe tiếng nói của con người thì mình không đành đoạn ra đi nữa…

26-04-2013, 22:31


Anh vẫn thế.. vẫn sống với lối sống đó.

Không cần biết là vì đâu.. làm những ai đau nhưng trước mắt chỉ có mình em là đau thôi.

Em ghét bản thân mình khi cứ phải gồng mình chịu đựng.. biết rằng không còn hy vọng mà cứ trông ngóng vào điều gì đó có vẻ như xa vời. 

Muốn thoát khỏi nỗi nhớ ấy nhưng không hề dễ dàng.. muốn đôi mắt không nhìn về phía anh cũng thật khó khăn.. muốn đập tan cơn đau trong lòng lại càng không thể.

Tự hỏi: Phải làm sao bây giờ nhỉ ?!

Nhưng rồi.. cũng phải quên thôi.. cũng phải trả anh về nơi anh cho là hạnh phúc hơn.. trả anh về bên những con người có thể cho anh tất cả những gì anh muốn..

Em không làm được thì lấy đâu ra cái quyền để tranh với họ. Mà nhìn vào tình cảm hiện giờ anh dành cho họ thì em càng thấy mình không là gì cả.

Ừ thì.. dù cho em có làm thế nào mình cũng không thể quay lại.. Nên từ giờ phút này em sẽ dừng lại để anh bước tiếp. Anh có tự do của mình và em thì không đủ mạnh mẽ để ngăn bước chân ấy.

*Cười* Mong anh vui với cuộc sống của mình.

Vì… Tin sẽ thấy, tìm sẽ gặp…


Đôi khi im lặng lại là môt điều kì diệu dành tặng cho những ai không muốn phân bua phải trái. Nói ra được thì tốt, nhưng có khi im lặng lại tốt hơn.

Ta nên học lắng nghe để hiểu, dừng lại để thương. Khó đấy, bài học này chỉ dành tặng cho những ai đã biết buông bỏ ngạo mạn, biết đời sống là vô thường bất chợt...

Vừa rồi trò chuyện với người bạn, anh ta nói trong cuộc sống rất ít người chịu học lắng nghe và im lặng. Bởi là vì họ không muốn thua kém, không muốn khiêm cung để nghe rõ những gì người khác nói. Thậm chí, họ giành nói như để tận dụng hết thời gian gặp nhau, sợ thiệt thòi khi ra về mà đối phương chưa rõ hết câu chuyện.



Thì vậy, cuộc sống là muôn màu!

Ngày xưa, ngay chính ta cũng ham nói, vào cuộc họp cứ huyên thuyên bất tận, ra café với bạn thì lắm nỗi niềm… lúc nào cũng muốn nói ra, muốn trút xuống có khi quá cao trào bi đát khóc thương. Nghĩ lại, ngày xưa ta ích kỷ thật, chỉ muốn nói cho thỏa. Thậm chí, hay gân cổ cãi lại mỗi khi có vấn đề gì đó về quan điểm. Người sai rồi, ta là đúng!

Rồi… ta đã được gì trong "đúng sai" đó?

Thật vậy, nhu cầu chia sẻ ai cũng có. Nhưng để làm người hứng chịu và biết lắng nghe, đếm được mấy người? Cảm xúc con người vô cùng phức tạp, tuổi càng cao trái tim càng thu nhỏ, dù đã được bao bọc rất kỹ, nhưng chỉ cần một lời nói vu vơ cũng có thể như mũi nhọn xé nát lòng người.

Thành ra, người lớn họ chỉ nghĩ mà không cần nói, còn người trẻ thì cứ nói mà không cần nghĩ!

Người ta càng về già càng thấy cô đơn, hay hoài niệm về thời son trẻ, rồi bới tìm, rồi thở dài… Có lẽ, họ tiếc nuối điều gì của ngày đã qua. Người trẻ thì nôn nao mong cho ngày mau tới, sẽ vứt bỏ nếu không thích, cần gì người khác sẽ hiểu. Và dĩ nhiên không bao giờ chịu im lặng!

Ta ví cuộc đời như trò chơi xếp chữ. Ai cũng được phát cho 1000 miếng, ai cũng có thời gian hoàn thành giống nhau. Chỉ có điều là con người ít khi kiên nhẫn chịu xếp cho mình đến mảnh cuối cùng để tận hưởng vẻ đẹp thực sự nằm bên trong đâu đó. Đa phần người ta than thở, hoặc nóng nảy và cố gắng chắp vá, chồng chéo tất cả vào nhau. Rối tung, mệt mỏi, chán nản, trách đời bất công, sao ông Trời khó khăn với người này, dễ dãi với người kia…?

Chỉ có những ai đi đến cuối cùng của sự tận tụy, mới nhận ra bức tranh cuộc sống thật đẹp, thật xứng đáng. Và có khi để hoàn thành nó người ta đã âm thầm đi tìm… Luôn kiên nhẫn và im lặng!

Người ta phải nhẹ nhàng tìm kiếm, kể cả chẳng may ghép vài lần mà không đúng. Thì đã sao? Ta có 1000 cơ hội kia mà. Lần này chưa được, lần sau sẽ được… Chỉ cần bạn đủ niềm tin.

Vì… Tin sẽ thấy, tìm sẽ gặp…

Nếu ta tin chắc chắn mình sẽ hạnh phúc. Thì đã có hạnh phúc rồi đấy!

Hạnh phúc ngay giây phút này đây, yên bình và thanh thản. Không một chút quấy rầy, không chết chóc hay chiến tranh. Đẹp quá phải không?

Nếu có nhiều hạnh phúc hơn thế, hãy mang chia sớt nhé. Nhưng nhớ hãy lặng thầm và im lặng... Khẽ thôi, họ sẽ biết cảm nhận.

Yên tâm...

ღPhần quan trọng nhất trên cơ thểღ



Mẹ tôi thường đố tôi : phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể ?

Ngày nhỏ, tôi cho rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu : "Không phải thế. Có rất nhiều người bị điếc trên thế giới này, con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ về câu đố, sau này mẹ sẽ hỏi lại con".

Vài năm sau, tôi lại cho rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế mắt chính là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói : "Con đã học được nhiều đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn rất nhiều người bị mù".

Đã bao lần và lần nào cũng vậy, mẹ đều trả lời tôi : "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ".



Rồi năm ngoái, ông nội tôi mất. Mọi người đều khóc vì thương tiếc ông. Ba tôi cũng khóc. Đây là lần thứ hai tôi thấy ba khóc. Khi đến lượt tôi và mẹ đến cạnh ông để nói lời vĩnh biệt, mẹ nhìn tôi thì thầm : "Con đã tìm ra câu trả lời chưa ?". Tôi như bị sốc khi mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi luôn nghĩ đó chỉ đơn giản là một trò chơi giữa hai mẹ con. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ nói : "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là đôi vai". Tôi hỏi : "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ ?". Mẹ lắc đầu : "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một đôi vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một đôi vai cho con có thể ngả đầu vào" .

Từ đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là phần "ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

Tôi...dở hơi.

Sáng dậy sớm, thong dong trên một đoạn đường, rồi quay về. Ngồi bên bậc cửa, bao ưu tư, xúc cảm cũng đã nhẹ nhàng lắng xuống. Bỗng thấy lòng thênh thang như khoảng không trước mặt. 

Một dải sương mỏng manh mơ hồ còn đọng lại từ hôm qua, như cố níu kéo, như cố vấn vương, trước khi tan biến lúc bình minh lên.

Nhưng dưới chân, đám cuội vẫn nằm đấy, vẫn cứ ngổn ngang, trơ trọi. Và lạnh lẽo.

Nắng cũng đã lên rồi, lũ chim sẻ càng lúc càng náo nhiệt. Cứ xoẹt qua xoẹt lại và luôn mồm chí choé, làm lòng cũng cảm thấy chút vui lây!

Ngồi nhìn trời, tự nhiên muốn hắc xì hơi, cứ lóng nga lóng ngóng mãi mà vẫn không làm được cái việc mà mình vốn ... yêu thích ấy. Đành cố chịu đấm để ăn xôi vậy, chạy vô nhà cầm lấy hủ tiêu bột. Lắc lắc rồi mở nắp đưa lên mũi hít hít, làm đi làm lại cũng chẳng thấy ăn thua gì. Thôi. lại ra bậc cửa ngồi...

Giờ thì chắc chết mất thôi, mũi nóng quá đi! mình đúng thật là..:))

Làm thế nào để trở nên giàu có..!

Có khi nào bạn cảm thấy mình là kẻ bất hạnh nhất vì ko giàu có? 9 điều dưới đây sẽ giúp bạn có được cảm giác thoải mái trong vấn đề tiền bạc




1. Thay đổi cách suy nghĩ của bạn về tiền.

Thông thường, mọi người có 1 sự yêu thích hoặc căm ghét đối với sự giàu có. Họ cảm thấy tức tối với những người có tiền, nhưng lại dành cả cuộc đời để cố gắng kiếm được thật nhiều tiền cho bản thân mình. Lý do mà phần lớn mọi người ko bao giờ lích luỹ cho mình 1 số tiền dự trữ chắc chắn bởi vì họ ko hiểu được tính chất của đồng tiền.

Tiền, cũng như 1 con người (Tiền bạc chỉ là 1 ý tưởng, chúng ta muốn nó thành cái gì thì nó sẽ thành cái đó: nô lệ, giấy, là tiên...), là 1 thứ đang tồn tại. Khi bạn thức dậy vào mỗi sáng và đi làm,bạn đang bán 1 sản phẩm -đó là chính bạn (hay nói cách cụ thể hơn là sức lao động của bạn). Khi bạn nhận ra rằng mỗi buổi sáng tài sản của bạn cũng thức dậy và có cùng tiềm năng làm những công việc như bạn, bạn sẽ nắm được 1 chìa khoá vàng trong cuộc sống của bạn

Mỗi đồng tiền bạn dành dụm được cũng giống như có thêm "1 người lao động". Qua thời gian, mục đích của bạn là làm cho họ làm việc hiệu quả hơn, bạn sẽ có đủ tiền để thuê người lao động khác hơn (tức thu được nhiều tiền hơn)

Khi bạn thật sự thành công, bạn sẽ ko còn phải bán sức lao động của mình nữa.

2. Sức mạnh của số tiền nhỏ.

Một sai lầm lớn nhất là hầu hết mọi người mắc phải là nghĩ rằng mình phải bắt đầu mọi việc với 1 số tiền lớn như quân đội của Napoleon. Họ bị ạm ảnh bời tâm lý "không có đủ tiền", hay nói cách khác là nếu bạn ko đầu tư nhiều tiền thì bạn chẳng bao giờ giàu có. Điều mà những người này ko nhận ra đó là toàn bộ quân đội khi khởi đầu được xây dựng từ 1 người lính. Điều này cũng đúng đối với vấn đề về tài chính.

Có rất nhiếu tấm gương làm giàu từ những số vốn rất nhỏ. Điều quan trọng là bạn có biết cách tích luỹ cho mình để phát triển số tiền nhỏ thành 1 số vốn lớn hay ko? Dĩ nhiên, ko có nghĩa là bạn trở thành 1 kẻ keo kiệt, nhưng bạn cần hiểu được bài học: dù chỉ 1 đồng thì vẫn có gía trị. Đừng xem thường những sự khởi đầu nho nhỏ

3. Với mỗi đồng tiền bạn tiết kiệm được, bạn đang mua sự tự do của mình 

Từ khi đồng tiền có khả năng khiến cuộc sống bạn tốt hơn, thì bạn càng kiếm được nhiều tiền thì số tiền đó càng được phát triển nhiều hơn và nhanh hơn. Bên cạnh đó, bạn kiếm được càng nhiều tiền thì bạn càng có nhiều tự do: tự do ở nhà chơi với bọn trẻ, tự do để được nghĩ ngơi và du lịch khắp thế giới hoặc tự do nghỉ việc nếu thật sự ko thích. Nếu bạn có bất kỳ 1 nguồn thu nhập nào, bạn đã có thể bắt đầu vun đắp cho sự giàu có của mình ngay từ hôm nay. Có thế, mỗi lần bạn chỉ để dành được vài trăm ngàn đồng, nhưng mỗi sự đầu tư này là 1 viên gạch tạo nên nền tảng của sự tự do về tài chính của bạn.

4. Vun đắp tương lai từ hôm nay.

Nhiều người nói rằng, họ ko muốn phí thời gian vào việc đầu tư cổ phiếu bởi ko muốn đợi đến 10 năm sau mới có thể giàu có. Họ muốn tận hưởng cuộc sống và tiêu xài tiền mình làm ra ngay bây giờ. Lối suy nghĩ đó bây giờ ko còn hợp thời nữa vì như thế bạn sẽ chỉ tồn tại trong 10 năm. Vấn đề đặt ra là sau đó liệu bạn có cảm thấy tốt hơn hay ko? Hiện tại của bạn chính là kết quả tổng hợp của những quyết định mà bạn chọn trong quá khứ. Vậy tại sao bạn ko tạo nên 1 bệ phóng vững chắc cho cuộc đời bạn trong tương lai ngay từ bây giờ?

5. Thay vì mua sắm hãy đầu tư và để dành 


Một vài người tự hỏi tại sao họ ko giàu có. Họ luôn cảm thấy như nếu họ để dành tiền thì họ chẳng bao giờ kiếm thêm được nhiều hơn. Câu trả lời thật đơn giản. Họ hãy ngừng việc mua hàng hoá của các công ty mà bắt đầu mua chính công ty đó. Nhiều cuộc khảo sát cho thấy gần 1/3 thu nhập của những người giàu đều được dùng để đầu tư và tiết kiệm. Đó ko phải là kết quả của việc trở nên giàu có mà đó là lý do họ giàu có.


6. Biết khát khao và học cách để thành công, phấn đấu để cạnh tranh với những người thành công. 


Một nhà đầu tư tài giỏi đã nói rằng bạn hãy đưa ra những đặc điểm mà bạn ao ước và ko thích nhất về 1 "thần tượng" nào đó của mình. Sau đó hãy làm mọi thứ trong khả năng của mình để phát triển những đặc điểm bạn thích và loại bỏ những đặc điểm mà bạn ko thích . Hãy cố gắng uốn nắn và biến mình thành kiểu người mà bạn muốn trở thành. Bạn sẽ tìm thấy rằng bằng việc đầu tư cho chính bản thân mình trước thì tiền sẽ bắt đầu "chảy" vào cuộc sống của bạn. Sự thành công và giàu có sẽ sinh ra thành công và giàu có. Bạn phải tự tìm cách của mình để đi vào được vòng tròn đó. Bằng cách xây dựng "đội quân hùng hậu" của mình từ mỗi binh sĩ một lúc và làm cho đồng tiền của bạn phục vụ cho chính bạn.

7. Nhiều tiền ko phải là câu trả lời cho tất cả


Kiếm được nhiều tiền ko giúp bạn giải quyết được hết những vấn đề của bạn. Đồng tiền là 1 chiếc kính phóng đại, nó sẽ giúp bạn nhìn rõ hơn và thúc đẩy mọi việc.

Nếu bạn ko có khả năng kiếm được đủ tiền để trang trải thì cuộc sống của bạn sẽ thật tồi tệ. Nhưng vấn đề quan trọng ko phải là số tiền bạn kiếm được mà chính ở chỗ bạn đã được dạy cách tiêu tiền như thế nào.


8. Nếu bố mẹ bạn ko giàu có thì đừng đi theo vết xe đổ đó


Định nghĩa về sự điên rồ đó là lập lại 1 việc giống nhau và mong chờ 1 kết quả khác. Nếu bố mẹ của bạn ko sống 1 cuộc sống mà bạn muốn thì đừng làm điều mà họ đã làm. Bạn phải thoát khỏi tâm lý của những thế hệ trước nếu bạn muốn có 1 cuộc sống khác với họ.

Bạn cần phải đạt được sự thoải mái về tài chính và thành công - cả 2 thứ - dù gia đình bạn có thể có hoặc ko. Đầu tiên, hãy kiên quyết sẽ trả hết nợ nần. Hãy tìm xem những khoản nợ nào nên được trả hết trước khi bạn đầu tư hoặc những khoản nợ nào có thể chấp nhận được. Thứ 2, tiết kiệm và đầu tư tài chính ở mức độ cao nhất theo ưu tiên trong cuộc sống của bạn. một trong những phương pháp tốt là hãy đầu tư cho chính bản thân mình trước.

Ko có nơi nào khác tiền của bạn có thể làm nhiều cho bạn như khi bạn sử dụng nó để đầu tư vào việc làm ăn. Đó là sự nhìn xa trông rộng lâu dài và tuyệt vời.


9. Đừng lo lắng


Điều kỳ lạ của cuộc sống đó là nó ko quá quan trọng rằng bạn đang ở đâu mà là bạn sẽ như thế nào, làm gì. Một khi bạn đã chọn lựa việc xây dựng 1 sự đảm bảo có giá trị, đừng để suy nghĩ thứ 2 khác kiểu như "Sẽ thế nào nếu...". Mỗi phút giây trôi qua, bạn đang trưởng thành hơn và càng gần hơn mục tiêu cuối cùng của mình - sự kiểm soát và tự do.

Một đồng tiền rơi vào tay bạn có nghĩa là 1 hạt giống cho tương lai tài chính của bạn. Nếu bạn siêng năng và có trách nhiệm, sự thịnh vượng về tài chính chắc chắn sẽ đến với bạn. Ngày đó sẽ đến khi bạn có thể trả được tiền mua xe, nhà hoặc bất cứ thứ gì khác của bạn. Cho đến khi đó, đừng quá lo lắng mà hãy biết tận hưởng cuộc sống và phấn đấu.