Cô độc. Lạnh lùng. Man dại...
Khi sói hú, muôn thú nghe thấy thì hoảng sợ, lo lắng một loài động vật đáng sợ đang quanh quẩn đâu đây...
Nhưng không...
Sói hú vì cô đơn, vì oán trách, vì nỗi buồn lạnh băng như xé cả trong lòng... vì quá đau buồn do nhận quá nhiều sự lừa dối từ đồng đội, vì mất cả niềm tin đối với chính mình đến nỗi không làm gì được nên phải hú... hú thật to với trăng... như chứng tỏ ta là linh vật mạnh mẽ, hoang dại...
Nhưng trong tiếng hú đó vẫn phảng phất nỗi buồn... nỗi buồn của sói...
Cuối cùng, giọt nước mắt của sói đã đông cứng như tảng băng trong lòng sói. Khóc bằng cách nuốt nước mắt vào trong, hú khan như muốn tan biến vĩnh viễn vào ánh trăng kia... vì vậy chẳng ai có thể nhìn thấy sói khóc, vì thế mà không một ai hiểu nó cô đơn thế nào...
Cuộc sống của sói, cuộc sống lạnh lùng hoang dại của một chiến binh, một linh vật mạnh mẽ. Tuy suốt cuộc đời phải cô đơn, thì sói vẫn phải sống, vẫn phải chiến đấu như một anh hùng...
Có người bảo sói cô độc và tàn nhẫn, và có người cũng bảo trăng lạnh lùng và ma quái... nhưng họ chưa bao giờ thử làm bạn với sói để hiểu trái tim chúng tổn thương đến mức nào, cũng như chưa bao giờ hoà quyện vào trăng để hiểu tâm hồn nó rạn vỡ ra làm sao ?
Tôi đã từng đọc rất nhiều tài liệu về loài sói, nhưng chưa bao giờ thấy ở đấy một sự đồng cảm. Mà sói chỉ được nhìn nhận dưới cặp mắt đầy sợ hãi, khinh ghét và lảng tránh. Bởi lẽ trong các câu chuyện cổ tích, sói chỉ là một nhân vật phản diện, được miêu tả bằng những từ ngữ mang lại cảm giác ghê tởm,... chiếm trong lòng người một khoảng đen. Nhưng đâu ai biết được rằng sói cô đơn như thế nào...
Chó sói là thiêng vật biểu tượng cho tinh thần đồng đội, lòng dũng cảm và tính kỷ luật
Loài sói có một ma lực rất kì lạ. Tập tính của sói. Trí thông minh của sói. Sự kiên nhẫn của sói. Khả năng tổ chức tác chiến của sói. Tham vọng của sói. Sự trả thù của sói…
Cô độc. Lạnh lùng. Man dại...
Trong các câu chuyện mà tôi đã đọc, có một bài thơ...
Một bài thơ về sói...Cũng mang vẻ lạnh lùng, kì lạ như chính ước mơ của chúng... :
Lời nguyền nào còn in trên khóe lá
Huyền bí, đơn độc dưới đêm trăng...
Chỉ có tiếng sói tru và bóng tối. Chỉ có nhỏ nhoi từ mắt sói đêm .....
Một linh hồn
Còn biết tin vào đâu
Chợt ngẩng lên nhìn ánh trăng mềm mại
Con sói tru lên những tiếng dài
Đất trời bỗng rùng mình
Những chòm sao lung linh
Ánh trăng vòn cỏ dại
Gió gào lên cao mãi
Từng cánh hoa tung bay.
Hương say...
Bao la...
Trải khắp đại ngàn
Sự cô độc thê lương...
Sau tiếng hú
Côn trùng im bặt
Mơ hồ nghe một tiếng đáp lại
Ngắn như vệt sao băng.
À, có người nói trăng là bạn thân của sói. Khi sói hú thì hình ảnh trăng lập tức xuất hiện, như tùy tùng xuất hiện trước mặt chủ nhân...
Nhưng thật ra... trăng có phải là bạn của sói không......
Cuộc sống trở nên ác độc vói nó.Nó tự hỏi là cuộc sống kia làm nó thay đổi hay nó đang khiến xung quanh mình khiếp sợ...
Hằng đêm, nó chỉ biết thét lên, tiếng gào thét trong nỗi cô đơn vô vọng thành tiếng hú rợn đến ghê người...
Sói đang buồn, đang cô đơn...đang khóc!!!...
Một con sói-đáng thương-thất bại...Sói mãi cô đơn .
Không! Sói không đáng thương, ít ra còn có thể ngẩng cao đầu dưới trăng, vùng vẫy và thỏa thuê với con mồi...Đê mê trong sương lạnh nơi vùng cỏ...
Đâu là hạnh phúc???...
Sói như hình ảnh của con người...Sói không biết yêu thương sao?...Sói chỉ yêu chính bản thân mình, tình yêu bản thân sẽ lớn hơn tình yêu đồng loại...
Không!!-Sai rồi...vì là Sói, sói mang danh là một con SÓI, ...mãi cô độc-lạnh lùng và man rợ...
Là con sói cô đơn ???
Mãi là con sói cô đơn... "trái tim loài sói",
Giá như...có được sức mạnh và lòng kiêu hãnh như nó...Nhưng , sói cũng có trái tim, cũng biết khóc , biết giận hờn, đau khổ...Quan trọng còn biết yêu, nhưng nó vẫn yêu chính mình nhiều hơn...
Nhưng Sói vẫn ngẫng cao đầu để sống!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét