Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014



Nhớ về ngôi nhà nhỏ có vườn chanh chín cất giữ cả bí mật tuổi thơ. Nhớ cánh đồng trải thảm vàng hoa cúc. Nhớ, rất nhớ một chiếc áo hoa của mẹ, chiếc áo hoa thấm ướt những giọt mồ hôi, chiếc áo ở mãi trong kí ức ta để mãi sau này bao chiếc áo mới mẹ mặc đẹp lắm nhưng không chiếc nào ta nhớ như xưa nữa. Kì lạ thật. Thương nhớ dáng ai gầy rét run run trong chiếc áo mỏng manh vào chiều đông xưa ấy. Nhớ cháy lòng một đôi mắt buồn ám ảnh ta. Nhớ những giọt nước mắt bạn khóc ướt trên vai, nhớ cái nắm tay thật chặt níu kéo, nhớ những bức tường loang lổ những vết khắc trái tim.

Nhớ... và nhớ...

Nhớ tất cả những điều đã trở thành xưa cũ. 24 năm ta đi qua cuộc đời có biết bao nhiêu điều để nhớ. Bao điều đã tự nhủ lòng sẽ không bao giờ được quên. Nhưng ta đã sống vô tâm nên vô tình đánh rơi rớt dần từng kỉ niệm lúc nào không biết.

Nuối tiếc! Xót xa.

Đêm! Yên lặng mơ được trở về tuổi thơ.

Tuổi thơ có riêng khoảng trời bình yên rộng lớn, có nụ cười trong veo không vương chút bụi. Từ khi nào ta bỏ quên sự hồn nhiên. Ta trầm lặng! Cô độc! Ta gặm nhấm những tổn thương để lớn lên. Bước chân chông chênh giữa hai bờ buồn vui của cuộc sống. Hai năm trước, bạn bảo ta già quá, con bé 22 tuổi chỉ thích nghe nhạc Trịnh, và nhạc buồn, Và ít khi nào bạn thấy ta vui. Hai năm sau, con bé ấy bây giờ 24 tuổi bạn không còn ở bên để nhìn thấy con bé vẫn già như thế, chưa kịp đổi thay. Nếu ta không đi qua những ngày tháng đổ vỡ tâm hồn đó, thì bây giờ ta là ai ? Ta có là ta yếu đuối thế này không ? Câu trả lời là dấu chấm lặng ! Thời gian có khi nào quay trở lại. Con tàu nào rời ga lăn bánh về tuổi thơ. Điều ước nào là viển vông. Điều ước nào là có thực cho cuộc sống bộn bề này.

Ta thất vọng về ta. Cha dặn ta phải sống mạnh mẽ lên. Không được yếu đuối, không được nhu nhược. Cha dạy ta bài học tự khẳng định mình. Nhưng bài học hàn gắn những vết thương cha đã quên không dạy. Mà sự thực cha cũng không thể hiểu ta đã mang những tổn thương như thế . Cha lo lắng cuộc đời không bằng phẳng, với những xô bồ bon chen phức tạp, với giả dối sẽ xô bước chân ta vấp ngã. Những bài học cuộc đời cha dạy luôn luôn đúng. Và như thế đã hơn một lần ta gồng mình cố gắng trở thành ai đó khác.

Chơi vơi!

Hụt hẫng!

2 nhận xét:

  1. Dương 24 tuổi của ngày hôm nay vẫn còn trẻ lắm Dương à :)

    tuổi nào mình cũng có thể trẻ được, nó nằm trong bản thân ta, chứ không phải do ngoại cảnh à

    còn về việc dũng cảm và yếu đuổi. chị lấy một ví dụ nhé. em có thấy gai hoa hồng nó cứng không? nó sắc nữa. khi mầm mọc lên, gai nó cũng mềm. đến khi nào đó, gai cứng lên và bảo vệ hoa. rồi hoa ra bông..

    ý chị là cái gì cũng cần qua rèn luyện cả, không phải một lúc mà mạnh mẽ ngay được, và nhất là khi bản thân đang chơi vơi, thì hãy để bản thân thoải mái :)

    Trả lờiXóa
  2. Haizzz....nói thì dễ mà khi làm thì khó lắm, em vẫn tạo cho mình cảm giác càng thoải mái thì em lại càng cảm thấy mình yếu đuối và nhu nhược, có khi em còn bị cảm xúc chia phối nữa chứ. Chị ko biết đó thôi, khi tâm trạng em ko tốt thì em thường trở nên cáu gắt và thậm trí còn nói lớn tiếng với mọi người xung quanh nữa chứ. Haizz...

    Trả lờiXóa